Đều là người đàn ông vừa lạnh lùng vừa vô tình đó!
Cô lại không muốn suy nghĩ quá nhiều, nằm thẳng lại, nhắm hai mắt.
Lúc cửa phòng bệnh mở ra, Mộ Sơ Tình dường như lại ngủ thiếp đi.
Thịnh Dục Thần lẳng lặng đứng bên giường cô, hai tai buông thõng hai bên, lưng thẳng tắp, đầu và chân tạo thành một đường thẳng, dáng người cao thẳng.
Trên khuôn mặt vô cùng khôi ngô đó lại không lộ biểu cảm gì, chỉ bình tĩnh nhìn cô gái yếu ớt nằm trên giường bệnh.
Anh chưa từng nghĩ, cô gái nhỏ năm đó thích nũng nịu trong lòng anh, hôm nay lại trở nên mạnh mẽ mà lại lạnh lùng như vậy!
Hay là, anh chưa từng thật sự hiểu cô.
Đúng vậy, trong cuộc hôn nhân đó, là cô phản bội anh trước!
Tròng mắt chợt trở nên u ám, lạnh lùng liếc nhìn cô gái nằm trên giường, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
… …
Lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại là khoảng hơn mười giờ sáng, y tá tiến vào rút kim tiêm.
“Tỉnh rồi à?”
“Noãn Noãn, sao cậu lại…”
Tô Noãn trừng mắt nhìn cô, “Mộ Sơ Tình, cậu giỏi ghê, đi siêu thị cũng có thể khiến bản thân đói xỉu, bội phục!”
Mắt Mộ Sơ Tình lóe lên, “Sao cậu biết tớ ở bệnh viện? Ai đưa tớ đến bệnh viện thế?”
Cô đâu có nói với Tô Noãn, cô vừa chạy ra từ siêu thị chứ!
“Chẳng biết là ai, ý tá lấy điện thoại của cậu gọi cho tớ, lúc tớ đến trong phòng chỉ có mình cậu!”
Mộ Sơ Tình nhíu mày, ngồi dậy.
“Vậy là ai chứ? Làm sao cảm ơn người ta đây?”
“Ayyo, nếu người ta muốn làm làm Lôi Phong thì cứ để người ta làm đi mà! Con người ấy à, chẳng gì quan trọng bằng lòng cảm kích!”
Mộ Sơ Tình liếc mắt lườm cô ấy.
Phòng bệnh của Mộ Sơ Tình là phòng đơn, Thịnh Dục Thần đứng ngoài cửa, nhìn cô gái qua lớp cửa kính đang nhận hộp giữ nhiệt từ tay Tô Noãn, đút từng miếng cháo vào miệng, khuôn mặt trắng bệch tối qua giờ đã khôi phục chút thần sắc, nụ cười cũng rạng rỡ hơn hẳn.
Tô Noãn cúi người, không biết nói gì với cô, chỉ thấy sau khi cô gật đầu, Tô Noãn đi về phía cửa.
Thịnh Dục Thần thu lại ánh nhìn, xoay người rời đi.
Chuẩn bị sẵn quần áo và nước hoa
Ăn cháo xong, Mộ Sơ Tình đã hạ sốt và hồi phục sức lực, toàn thân ngập tràn sức sống.
Cô xuống giường bệnh, làm vài động tác khởi động, đứng sau song cửa sổ nhìn mưa vẫn không ngừng rơi bên ngoài, cỏ cây xanh biếc được tưới ướt, thỉnh thoảng có vài tán ô vội vã lướt qua va vào cánh hoa, tâm trạng Mộ Sơ Tình đã tốt lên nhiều.
Cơ thể đã không còn cảm thấy khó chịu, cô xoay người, đi tới trước giường bệnh, định thay bộ đồ bệnh nhân.
Mắt cô liếc đến bộ quần áo trên ghế sofa.
Bộ quần áo hôm qua mặc nhăn nhúm bị vứt bừa ở đó.
Bên kia chiếc sofa, lại đặt một chiếc túi của hãng thời trang donnakaran.
Cô bước tới, lấy quần áo từ trong túi ra, chiếc váy ngắn hoa văn trắng đen đan xen cùng một chiếc áo sơ mi trắng dài tay, đơn giản mà lại đẹp.
Còn có một lọ nước hoa diro cô thường dùng.
Mộ Sơ Tình hơi nhíu mày, nhìn bộ quần áo nhỏ bé, tựa như được chuẩn bị sẵn cho cô.
Cô cùng không suy nghĩ nhiều, tưởng là Tô Noãn mang tới, mặc vào, lại xịt nước hoa, khí chất tăng lên một bậc.
Mộ Sơ Tình làm thủ tục xuất viện, cũng không định đến công ty.
Cô bắt một chiếc taxi ở cổng bệnh viện, “Đến khu biệt thự Hải Vân!”
Nếu hôm nay có cớ không đến công ty, vậy thì đến nhà mẹ nuôi trước hẹn luôn, bầu bạn với bà.
Giữa đường Mộ Sơ Tình xuống xe mua vài thứ, lúc đến nhà Hứa Giai Tuệ đã hơn hai giờ chiều.
Hứa Giai Tuệ đang ở trong phòng bếp cùng giúp việc nấu ăn.
Thấy Mộ Sơ Tình đến trước hẹn, càng vui vẻ.
Kéo Mộ Sơ Tình ngồi xuống, vội vàng bảo giúp việc mang bánh ngọt và nước trái cây lên.
“Mẹ nuôi à, không cần làm vậy đâu!”
Mộ Sơ Tình vội ngăn lại, khó từ chối sự nhiệt tình.
“Như vậy sao được chứ, hôm nay là sinh nhật con, có bận hơn mẹ cũng vui vẻ!”
“...” Mộ Sơ Tình lập tức ngẩn người, kinh ngạc há hốc miệng, nhìn Hứa Giai Tuệ chằm chằm.
Sinh nhật?
Hôm nay, ngày 27 tháng 7, sinh nhật cô!
“COn bé này, không phải quên rồi chứ!”
Hứa Giai Tuệ quở trách nhìn Mộ Sơ Tình, vừa vui vẻ vừa yêu thương.
Viền mắt Mộ Sơ Tình ươn ướt.
Sinh nhật?
Không ngờ cô lại quên sinh nhật mình!
“Vâng, suýt nữa quên mất! Cảm ơn mẹ nuôi vẫn nhớ!”