⬅ Trước Tiếp ➡
Mà cô, phước đức cả ba đời, mới có thể được một người đàn ông như vậy nhìn trúng.
"Anh... sao lại cầm theo những thứ này, sao anh biết em bị thương?"
Cố Dĩ An đã bắt đầu quấn vải xô cho cô rồi, nghe thấy được Mộ Sơ Tình đang thấp giọng hỏi, động tác cũng không dừng lại chút nào, vẫn cúi đầu như cũ, nói rằng:"Thấy trong video, vị trí ngồi lúc trước của em có vết máu..."
Mộ Sơ Tình nghiêng đầu nhìn thoáng qua chỗ ngồi của cô vừa rồi, trên bàn cơm, còn có cả mặt đất đều có vệt máu của cô rơi xuống.
Ngay cả chính cô cũng không nhận ra đâu đấy!
Cô lần nữa nhìn về phía Cố Dĩ An, biểu tình trên mặt cũng lần nữa nhu hòa thêm rất nhiều, khóe miệng trong trẻo lạnh lùng chậm rãi nổi lên một độ cung.
Mà Thịnh Dục Thần đang đứng ở một bên, vốn dĩ vì sự xuất hiện của Cố Dĩ An trước mặt mà đang lửa giận ngập trời.
Thịnh Dục Thần lạnh lùng nhìn kỹ hành động thân mật của cả hai người, mà lúc khi Cố Dĩ An cầm tay Mộ Sơ Tình, chứng kiến lòng bàn tay tinh xảo trắng nõn kia đã bị người khác vẽ ra một vết thương dữ tợn, máu tươi đầm đìa đã nhuộm đỏ cả lòng bàn tay rồi.
Tâm Thịnh Dục Thần đột nhiên thắt lại, bàn tay đang khoác lên hông Thường Sở bỗng nhiên cũng tăng thêm lực nắm.
Cô, bị thương từ lúc nào? Tại sao lại bị thương?
Anh thế nhưng... chuyện gì cũng không rõ?
Phút chốc, bỗng nhiên anh cúi đầu nhìn về phía Thường Sở đang làm một bộ chim nhỏ nép vào người, trong con ngươi lóe lên vẻ dữ tợn sắc bén, mày kiếm nhíu chặt, lộ ra vẻ nguy hiểm nồng nặc.
Cơ thể Thường Sở run bần bật, đôi môi ủy khuất run lẩy bẩy, muốn biện giải cái gì đó, nhưng không có cách nào mở miệng, bởi vì nếu biện giải thêm, trong chốc lát cô ta cũng không chặn được mồm miệng của tất cả mọi người bên trong nhà hàng, cô ta chỉ có thể cam chịu chuyện này, giả vờ đáng thương ôm hông của Thịnh Dục Thần thật chặt.
Lông mày Thịnh Dục Thần nhảy nhảy, lại đúng lúc lúc ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy một nụ cười ấm áp lau đi vẻ nhạt nhẽo trên mặt Mộ Sơ Tình.
Quản người đàn bà của anh cho tốt đi
Đáy lòng phút chốc trầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ đau xót, cả người tựa hồ bị móc sạch trong nháy mắt, bụng nhiệt tâm chết.
Một ý cười này của cô, giống như đao, tước từng tầng một từng tầng một lớp da của anh.
Tô Noãn đứng một bên lẳng lặng nhìn thấy, trong lòng khó tránh được có chút vui mừng.
Nghiêng người ngửa đầu, ánh mắt cợt nhả của cô quét một vòng quanh hai cái người đang sắp dính thành một cục kia cười lạnh một một cái, tiện đà quay người, giọng nói vang dội bảo:" Sơ Tình ơi, trước tớ không biết phải làm sao mới đưa ra miêu tả để dạy được cho cậu biết cách phân biệt giữa người tốt và thằng đểu, bây giờ cậu biết rồi nhỉ. Người tốt, giống như Dĩ An học trường với tớ nè, còn thằng đểu... Ha, hiểu!"
Lúc Tô Noãn nhắc đến hai chữ "thằng đểu", cũng không chỉ mặt gọi tên, chỉ hướng cằm về phía Thịnh Dục Thần và Thường Sở hất một cái, ánh mắt lại giàu kỹ xảo liếc bọn họ một cái.
Hai cái động tác này so với việc cô nói thẳng ra làm người khác không biết nên khóc hay cười.
Mộ Sơ Tình khẽ mỉm cười một cái, lại oán trách lườm Tô Noãn một cái.
Cố Dĩ An băng bó kỹ càng tay Mộ Sơ Tình xong, quay đầu nhìn Tô Noãn:"Tô Noãn, em có bị thương chỗ nào không?"
Tô Noãn thụ sủng nhược kinh, hai tay tiêu sái lướt qua người mình một cái, nói:"Yên tâm đi ạ, anh Dĩ An, đối phó với một đóa bạch liên hoa mà thôi, thừa sức!"
Thường Sở nghe những lời này của Tô Noãn, trốn trong lòng Thịnh Dục Thần hận hận cắn răng, nhưng vẫn cố gắng không ngẩng đầu lên.
Tô Noãn lật lại liếc thêm một cái, cuối cùng đi đến bên người Mộ Sơ Tình, khoác cánh tay Mộ Sơ Tình:"Sơ Tình, chúng mình đi thôi, vừa nhìn thấy người nào đó, tâm trạng của tớ còn rầu rĩ hơn cả xuống mộ!"
Mộ Sơ Tình cũng đứng lên, bị Tô Noãn kéo đi trước hai bước.
Cố Dĩ An chậm rãi từ mặt sàn đứng lên, vóc người dong dỏng cao không kém Thịnh Dục Thần bao nhiêu, anh lạnh lùng nhìn Thịnh Dục Thần, đồng dạng Thịnh Dục Thần cũng đang lạnh lùng nhìn anh.
"Anh Dĩ An ,mau lên, thang máy đến rồi!"
Tô Noãn đứng ở cửa thang máy gọi anh, con mắt Cố Dĩ An hơi híp một chút, khí chất lúc nào cũng tao nhã ôn thuần giờ khắc này cũng mang thêm vài phần sắc bén:
"Quản người đàn bà của anh cho tốt đi!"
Anh nhàn nhạt ném lại một câu, thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.
...
Thường Sở ít nhiều cũng có chút hiểu biết về Thịnh Dục Thần, Thịnh Dục Thần vẫn duy trì sự trầm mặc vô tận, tuy đang vùi chặt trong ngực của anh, trong lòng vẫn bị khí tức băng lãnh của anh tỏa ra vì cơn tức giận dọa lạnh.
Cô ta nhút nhát ngẩng đầu từ trong lòng Thịnh Dục Thần từng tý một, một khuôn mặt đã khóc đến tèm nhem chật vật không chịu nổi, cặp mắt to vốn dĩ luôn sáng sủa càng tăng độ nhút nhát, vừa uất ức vừa mềm yếu hô một tiếng:"Thần..."
Mi tâm của Thịnh Dục Thần lại trầm xuống lần nữa, hạ mắt nhìn cô ta, thấy gương mặt sưng đỏ và khóe miệng loang lổ vết máu của cô ta, ý lạnh trong tròng mắt tiêu tán vài phần, anh tận lực khắc chế bản thêm ép giọng nói hạ xuống ôn nhu nhất.
"Đau lắm à?"
Thường Sở chỉ ước có thể gặp được bộ dáng của Thịnh Dục Thần lúc này, cô ta cắn môi, khẽ lắc đầu một cái. nước mắt chảy càng hăng.
Trong trong mắt xoẹt qua một tia mất kiên nhẫn, nhưng vẫn cố chịu đựng hạ thấp giọng:
"Được rồi, đừng khóc nữa, anh đưa em đến bệnh viện trước!"
"Thần, em thật sự không muốn khiến Sơ Tình bị thương, nhưng mà, trên thực tế, cuối cùng em vẫn thương tổn cô ấy..."
"Anh biết!"
Sắc mặt Thịnh Dục Thần đen tối không rõ, thấp giọng lên tiếng.
Ngẩng đầu, anh nhìn quản lý nhà hàng đang đứng một bên mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, nét mặt hơi trầm xuống:"Tất cả mọi người trong phòng ăn tạm thời không được rời đi, tôi sẽ phái người đến đây!"
"Vâng, vâng!"Quản lý vội vàng gật đầu xác nhận, đối với thân phận của người đàn ông có thể sáng ngang thái tử ở cái phụ thành này mà nói, bọn họ dù sao đi chăng nữa cũng không chọc nổi.
Thịnh Dục Thần ôm Thường Sở dời đi, cũng không lâu lắm, Tả Dực đã vội vàng chạy đến phòng ăn.
Bàn tán
Khách hàng trong phòng ăn hầu hết đều không vừa lòng, Tả Dực cũng không để tâm. Cưỡng chế tất cả người và nhân viên trong phòng ăn xóa sạch ảnh chụp và video xong, anh ta không để ý những người kia kêu gào cái gì, bình tĩnh mang theo hai tên thuộc hạ rời khỏi cửa hàng.
Vẻn vẹn nửa giờ, các trang web internet giao lưu giữa các ngôi sao đã không có bất kỳ bóng dáng nào liên quan đến việc Thường tiểu thư phát sinh xung đột với người khác.
Lúc Mộ Sơ Tình quay về công ty, phát hiện bầu không khí ở đây có chút không giống bình thường, tất cả các nơi cô đi qua đang có tiếng bàn chuyện nho nhỏ đều im bặt, sau đó những ánh mắt có chút kỳ lại liếc cô một cái, sau đó vội vã cúi đầu xuống tiếp tục làm việc.
Mộ Sơ Tình chau mày, đứng ở khi làm việc trầm giọng nói:"Có việc gì khiến mọi người phải châu đầu ghé tai thế? Nói ra tôi nghe với, cũng cho tôi mở to mắt nhìn thế giới mới!"
Mọi người ngay cả đầu đều không dám ngẩng lên.
Mộ Sơ Tình thấy thế, hàng lông mày thanh tú càng nhíu chặt thêm, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhàn nhạt đảo qua một cái khu vực làm việc rộng lớn, tất cả đều đồng loạt đè thấp đầu, hừ lạnh một tiếng, cô xoay người bỏ đi.
⬅ Trước Tiếp ➡