⬅ Trước Tiếp ➡
“Sơ Tình, chỉ cần cô có thể tha thứ cho tôi, tôi đồng ý với cô, tôi sẽ trả Thần lại cho cô. Thần, em thật sự rất yêu anh, nhưng mà, em xin lỗi, em thật sự không muốn tiếp tục làm tổn thương Sơ Tình nữa...”
Thường Sở ngắt lời của Mộ Sơ Tình, tự nói một tràng muốn rời khỏi Thịnh Dục Thần, đầu lại vẫn vùi vào trong lòng của Thịnh Dục Thần.
“...”
Thịnh Dục Thần không nói, cặp mặt vẫn lạnh lùng nhìn Mộ Sơ Tình.
Thường Sở trốn trong lòng Thịnh Dục Thần không nghe thấy Thịnh Dục Thần từ chối như trong dự tính, nghĩ tới lúc trước xem trong điện thoại của anh thấy anh đã nhiều lần gọi điện cho Mộ Sơ Tình, trong lòng chợt căng ra.
Hít cái mũi, cô ta tiếp tục nói: “Cho dù sau này em rất có thể không thể làm mẹ được nữa, coi như... coi như là em nợ Sơ Tình...”
“Hừ...” Mộ Sơ Tình nghe thấy lời của Thường Sở, thu ánh mắt lại, không đè xuống được mà hừ lạnh một tiếng.
Con ngươi của Thịnh Dục Thần càng nguy hiểm hơn rồi!
Lên trang đầu Weibo
Ánh mắt của Thịnh Dục Thần càng lúc càng nguy hiểm hơn!
"DKM, làm đỹ rồi còn muốn lập đền thờ, lập đền thờ còn muốn giả bộ đáng thương. Đã gặp rất nhiều loại người không biết xấu hổ, còn chưa gặp kẻ nào không biết xấu hổ giống như mày, tại sao vừa nãy tao không xé cái mồm khuyết tật của mày ra nhỉ!"
Tô Noãn chỉ thẳng về phía Thường Sở đang run lẩy bẩy bên cạnh Thịnh Dục Thần, hận đến mức không nghiến vỡ cả một hàm răng trắng tinh.
"Noãn Noãn, chúng ta đi thôi!"
Mộ Sơ Tình nắm lấy tay phải Tô Noãn kéo cô đi, Tô Noãn lại không tình nguyện:"Nhưng bọn họ..."
"Đi thôi, tạm thời bây giờ tớ không muốn nhìn thấy bọn họ!"
Tô Noãn mím môi một cái, giơ ngón giữa về phía Thịnh Dục Thần, sau đó rời đi cùng Mộ Sơ Tình.
Nhưng, hai người còn chưa đi được hai bước, Thịnh Dục Thần bỗng mở miệng.
"Chờ một chút!"
Mộ Sơ Tình làm như không nghe thấy, bước chân dưới chân càng nhanh thêm mấy phần.
"Đánh người còn muốn chạy?"
Bước chân dừng lại tức khắc, không thể không phủ nhận, trái tim của  Mộ Sơ Tình vào thời khắc này giống như bị ai đó siết thật chặt, đau đến cùng cực.
Cô chậm rãi xoay người, biểu tình trên mặt bây giờ là dạng gì cô cũng đã không biết được nữa, một lát, đột nhiên cô bật cười một tiếng, một tiếng cười khổ phát ra từ tận đáy lòng, chảy qua cổ họng chua xót tràn ra ngoài.
Sớm đã không còn bất luận chờ mong gì với người ở trước mắt. thế nhưng, chung quy lại chỉ cần một câu đơn giản của anh thôi đã khiến cô thương tích đầy mình.
"Anh muốn như thế nào?"
Thịnh Dục Thần nghe thấy tiếng cười của Mộ Sơ Tình phát ra, đôi mắt sầm xuống.
Tô Noãn nóng tính không kìm được nữa, dùng sức giằng tay ra khỏi tay Mộ Sơ Tình, rảo hai bước về phía hai người kia, tức giận nhìn chằm chằm Thường Sở.
"Mày có bản lĩnh thì đánh trả lại đi!"
Thường Sở giống như bị dọa sợ rụt vào lòng Thịnh Dục Thần càng sâu, Thịnh Dục Thần ôn nhu nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của Thường Sở, sau đó giương mắt nhìn về phía Tô Noãn, lạnh lùng nở ra một nụ cười tàn nhẫn:"Cũng thông minh đấy, ý của tôi chính là ý này!"
Dường như Thịnh Dục Thần không ý thức được, hành động tùy ý của anh ta đã gây cho người khác đến cùng là biết bao nhiêu thương tổn.
Con ngươi trong sáng của Mộ Sơ Tình co rút thật sâu, ức chế sự đau đớn giống như đao khoét ở trong lòng, đi lên kéo Tô Noãn ra sau lưng bảo vệ.
Cả nhìn cũng không nhìn Thịnh Dục Thần một cái, quay đầu nói về phía Thường Sở:"Tô Noãn cũng là vì tôi, cô muốn đánh thì đánh tôi đi!"
Thường Sở nghe xong, lại một lần nữa từ trong lòng Thịnh Dục Thần ngẩng đầu lên, miệng hơi mếu, nước mắt lã chã nhìn Mộ Sơ Tình, cả người tràn ngập bộ dạng nhu nhược không xương lại kiên cường ẩn nhẫn, gợi sự thương tiếc từ người khác.
"Sơ Tình, cô đang nói gì thế? Sao tôi có thể đánh cô được!Sơ Tình, coi như tôi cầu cô, đừng khiến tôi áy náy càng sâu thêm nữa, hết thảy việc của ngày hôm nay, coi như hoàn lại cho cô..."
Thường Sở nói, nước mắt trên mặt chảy càng lắm.
Mộ Sơ Tình lạnh lùng thu ánh mắt lại:"Thường Sở, Mộ Sơ Tình tôi cho đến nay chưa bao giờ là loại người biết ẩn nhẫn, tất cả việc phát sinh của ngày hôm nay tôi sẽ không quên, thậm chí cả ba năm trước, chưa bao giờ tôi dám quên, đừng vọng tưởng tôi sẽ tha thứ cho cô! Cô không đánh, chúng tôi đi!"
Nói xong lại kéo Tô Noãn bỏ đi, chưa từng nhìn một cái về phía người đàn ông rõ ràng đang có sự tồn tại cực lớn tên Thịnh Dục Thần kia một lần nào.
"Đứng lại!" Thịnh Dục Thần mở miệng một lần nữa, khẩu khí lạnh lẽo đáng sợ, tức giận đến không ngờ.
Mà lần này Mộ Sơ Tình vẫn dừng bước, xoay người nhìn thẳng vào Thịnh Dục Thần, mặt không chút thay đổi:
"Còn có chuyện gì sao?"
Khuôn mặt của Thịnh Dục Thần anh tuấn giống như một bức tượng điêu khắc, đường nét góc cạnh tuấn lãng, đôi mắt đen nhánh giống như một vực sâu vạn trường không thấy đáy, trong con ngươi mơ hồ lộ ra một bóng đen chuyển động lung linh không thể tóm lấy.
Anh nhìn cô một lát, chủ khẽ mở môi mỏng, chậm rãi nói:"Ý cô nói là có ý gì?"
Mộ Sơ Tình cũng cười lạnh một tiếng,:"Ý chính trên mặt chữ!"
Lông mày Thịnh Dục Thần nhíu càng chặt, khẩu khí nguội lạnh:"Nếu như có thể, tôi cũng không hy vọng các cô quay lại quấy rầy Thường Sở."
Mộ Sơ Tình nhướn mi, trên mặt một mảng hờ hững.
Thang máy phòng ăn kêu lên một tiếng "keng"vang vọng, thang máy mở ra, một bóng dáng sạch sẽ nho nhã vội vàng bước ra, nhìn thấy bốn người đang giằng co trong phòng ăn, vội vã đi đến bên người Mộ Sơ Tình, nắm tay Mộ Sơ Tình kéo cô sang một bên.
"Dĩ An?Sao anh lại đến đây?" Mộ Sơ Tình thắc mắc hỏi.
"Đã lên trang đầu Weibo rồi, anh còn dám không biết nữa sao?!"
"!" Trong mắt Mộ Sơ Tình nổi lên vẻ kinh ngạc, quét mắt một vòng xung quanh phòng ăn, quả thật có người, vẫn còn đang mở điện thoại di động quay chụp.
Trong lòng cô trầm một cái, trên tay đột nhiên truyền đến một trận đau nhức.
Cô không nhịn được hít vào một hơi, quay đầu, Cố Dĩ An đang cầm tay cô, đầy mặt đau lòng nhìn cô chăm chú.
Trong tâm Mộ Sơ Tình khẽ run một cái, giống như có một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua trái tim đang đau quằn quại, cảm xúc sôi trào trong lòng nháy mắt giống như lớp sóng vòng tròn lan ra thành từng tầng một trên mặt hồ, tràn ngập trong lòng là cảm động và nhu tình.
Đến khi Mộ Sơ Tình hoàn hồn lại, Cố Dĩ An không biết từ chỗ nào mang ra nước thuốc và vải xô, kéo cô đến ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, hơi cúi đầu, thần sắc chăm chú băng bó cho Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình lẳng lặng nhìn anh, vầng trán của người đàn ông trước mắt bằng phẳng hơi hiện lên ánh sáng, chóp mũi ôn nhuận cũng lóe lên một mạt ánh sáng bóng, cả người như đang chìm ngập trong một loại ôn nhuận mê hoặc vậy.
Có thể cùng một người đàn ông ôn nhu tỉ mỉ trải qua một đời, chắc là một sự lựa chọn chính xác nhất!
⬅ Trước Tiếp ➡