⬅ Trước Tiếp ➡

" À..
ra vậy.." "Chúng ta vào trong nói chuyện trước đã, bên ngoài nắng gắt, khụ.." Kỷ Văn Sinh nói rồi đút khăn tay vào túi áo trước ngực, vui vẻ đi về phía cánh cửa của biệt thự.
Lúc này, Diệp Minh Thư và Diệp Đông Hạo đã quên mất cảm xúc ban đầu khi vừa tới đây, theo bản năng đi theo Kỷ Văn Sinh vào biệt thự.
Bên ngoài biệt thự là phong cách châu Âu thu nhỏ, bên trong là phong cách Trung Quốc, tất cả đồ nội thất đều được làm bằng gỗ và trông rất đắt tiền.
Trong không khí còn thoảng chút hương thơm..
Diệp Minh Thư nhìn quanh không khỏi khẽ ngửi, cô phát hiện ra trong mùi hương này có chút ngọt nhẹ, rõ ràng rất nhạt nhưng lại có cảm giác rất nồng, mùi còn sót lại dường như còn có cả mùi sữa, rất thuần..
Kỷ Văn Sinh đóng cửa lại, nhìn thấy hành động của cô, mỉm cười hỏi.
"Có thơm không?" Diệp Minh Thư quay lại nhìn anh "Mùi gì thế?" "Lão sơn đàn.
" Diệp Đông Hạo nói.
Lão sơn đàn Hương gỗ đàn hương, một loại gỗ cực kỳ quý hiếm đã được Ấn Độ coi là cây hoàng gia.
Hương thơm của cây gỗ này có thể giúp con người trấn tĩnh, giảm stress và bất an.
"Ha.." Kỷ Văn Sinh mỉm cười "Anh Diệp đúng là chuyên gia." "Cũng không hẳn, trước đây bố tôi cũng thích những thứ này nên tôi cũng biết chút ít." Diệp Đông Hạo khịt mũi nói "Anh đốt hương đúng không?
Mùi rất thuần khiết." "Thế mà anh gọi là biết chút ít ư?" Kỷ Văn Sinh mỉm cười dẫn hai người vào trong "Tôi đã đốt một lư hương rồi, có điều tôi cũng chỉ là mới học qua, chưa đốt xong, giờ chắc cũng sắp cháy hết rồi." "Chưa đốt xong sao?
Bác sĩ Kỷ đốt hương trầm đúng không?" Kỷ Văn Sinh dùng ngón trỏ chạm nhẹ một cái vào anh "Quá đỉnh." "Hahahaha.." Diệp Đông Hạo bật cười, cảm thấy bác sĩ Kỷ thật sự là người dễ gần, không giống với các bác sĩ khác lắm.
Diệp Minh Thư nghe mà mờ mịt, không nhịn được hỏi nhỏ Diệp Đông Hạo "Kim cương gì vậy?" "Là một loại..
ờ.." Diệp Đông Hạo nhất thời không biết nên miêu tả như thế nào.
"Hương trong hương thơm, triện trong chữ triện, là một loại ấn hương".
Kỷ Văn Sinh nói thay anh ấy, sau đó chỉ vào bàn trà "Chính nó".
Diệp Minh Thư tiến lên hai bước, nhìn về phía bàn trà, thấy trên đó không có khay trà, bên cạnh khay trà là một chiếc khay gỗ.
Trên khay có một chiếc lư hương độc đáo, khói xanh bốc lên.
Bên cạnh còn bày rất nhiều dụng cụ rất tinh xảo, trông rất bắt mắt.
Chỉ có điềụ.
Diệp Minh Thư hoàn toàn không biết dùng kiểu gì, quay lại nhìn hai người một cách khó hiểụ Kỷ Văn Sinh và Diệp Đông Hạo nhìn nhau cười, sau đó Kỷ Văn Sinh nói "Cứ ngồi xuống uống ngụm trà đã, tôi đốt một cái cho em xem là em hiểu ngay thôi".
"..Ồ." Diệp Minh Thư đáp lại.
Kỷ Văn Sinh rót trà vào chén cho hai người "Nếm thử đi, đây là trà giáo sư cất riêng đó, nhân lúc ông ấy đi vắng, tôi lấy một chút chắc ông ấy không phát hiện ra đâụ" Diệp Đông Hạo bị mấy lời kia nói chọc cho buồn cười, cũng chú ý tới chén trà đã sớm được bày sẵn, hiển nhiên là đối phương đang chờ đón tiếp đãi bọn họ.
Vậy nên anh ấy càng ngày càng có thiện cảm với người đàn ông trước mặt, anh ấy nâng chén trà lên uống một ngụm.
"Không hổ là trà giấu riêng của giáo sư, thơm quá." Nói xong, anh ấy lại thổi một ngụm rồi uống hết.
Thấy


⬅ Trước Tiếp ➡