⬅ Trước Tiếp ➡

phía sau cách mười mấy mét, mím chặt đôi môi mỏng với vẻ mặt chán đời.
Anh ấy lúng túng quay người lại, buông tay ra, hạ giọng nói "Con bé có chút phản kháng." Kỷ Văn Sinh nhận thấy má trái của Diệp Minh Thư đỏ bừng và sưng lên, còn thấy cả dấu tay, trên trán cũng có chút bầm tím, khóe môi đang mỉm cười hơi nén lại.
"Phản kháng là chuyện bình thường, nhưng vết thương trên mặt cô ấy.." Kỷ Văn Sinh nói rồi quay đầu nhìn về phía Diệp Đông Hạo "Có chuyện gì vậy?" ".." Nghĩ đến đêm qua mình mất tự chủ, Diệp Đông Hạo càng xấu hổ, hơi cụp mắt xuống "Tôi đánh con bé." Kỷ Văn Sinh khẽ cau mày, không hỏi tại sao, anh đi qua Diệp Đông Hạo và đi đến chỗ Diệp Minh Thư.
Dưới ánh nắng, hàng mi dài cong tự nhiên của cô gái được nhuộm vàng, làn da trắng nõn phản chiếu ánh sáng trắng như sứ, đôi môi căng mọng, cô hơi cúi xuống trông môi giống như cánh hoa, xinh đẹp như búp bê sứ.
Chỉ là, anh thích nét bướng bỉnh trên khóe môi cô hơn, sống động hơn ảnh trong hồ sơ cá nhân.
Anh..
rất thích cô.
Diệp Minh Thư cúi đầu nhìn đôi giày đi trong nhà màu trắng hiện ra trong tầm mắt, cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn từ chiếc quần dài màu xám nhạt đến gấu quần, rồi nhìn đến bàn tay đút trong túi quần của anh, rồi nhìn tới ngực anh..
Cô chợt nhận ra người đàn ông trước mặt cao như vậy, bình thường tầm nhìn của cô chỉ đến ngực anh ta, cũng tầm tầm cậu của cô..
Diệp Minh Thư hơi ngẩng đầu lên, lúc nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông, trong mắt cô vô thức hiện lên một tia thất vọng.
Không phải người đàn ông này xấu, mà là anh ta quá đẹp trai, đường nét khuôn mặt quá thanh tú khiến người ta cảm thấy rất dịu dàng và mềm mại, hoàn toàn khác với cậu cô.
Sự thất vọng trong mắt cô không tránh được ánh mắt của Kỷ Văn Sinh.
Anh cong môi, rút tay phải từ trong túi quần ra, dùng ngón trỏ chạm vào má trái của Diệp Minh Thư.
Diệp Minh Thư cau mày, vô thức ngửa đầu ra sau, nhưng tay của Kỷ Văn Sinh chỉ dừng lại trong không trung mà chưa thực sự chạm vào cô.
"Đã bôi thuốc chưa?" Diệp Minh Thư theo bản năng nhìn Diệp Đông Hạo đứng ở phía sau người đàn ông, dừng lại một giây, trả lời gượng gạo "Cậu tôi bôi cho rồi." Kỷ Văn Sinh hơi nhướng mày và không nói gì.
Diệp Minh Thư hơi mất tự nhiên nhìn đi nơi khác, né tránh ánh mắt của anh.
Cô đã nói dối, từ tối qua đến giờ, cô và cậu cô chưa nói với nhau được mấy câụ Diệp Đông Hạo càng cảm thấy xấu hổ và đau lòng vì lời nói dối của cháu mình ..
Cô có lỗi gì chứ?
Là anh ấy sai, anh ấy không trông nom cô cẩn thận..
"Chúng ta đi vào đã..
khụ..
khụ.." Kỷ Văn Sinh vừa khiến nội tâm hai người bối rối bất an, đột nhiên ho lên một tiếng.
Diệp Minh Thư và Diệp Đông Hạo theo bản năng bị thu hút sự chú ý, thấy anh lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng từ trong túi áo ngực và đặt lên môi.
"Khụ khụ khụ " Diệp Minh Thư cau mày nhìn anh và vô thức lùi lại, trong khi Diệp Đông Hạo nhanh chóng bước tới.
"Bác sĩ Kỷ, anh không sao chứ?" "Tôi..
tôi không sao." Kỷ Văn Sinh đặt chiếc khăn tay xuống và mỉm cười trả lời, "Mấy ngày trước tôi thức khuya để giúp giáo sư Giang sắp xếp tài liệu cho hội nghị học thuật nên hơi cảm lạnh chút."


⬅ Trước Tiếp ➡