⬅ Trước Tiếp ➡
Ngón tay vô thức nắm chặt góc áo.
Dừng ở cạnh cửa phòng khách, thím Trương vừa muốn lấy dép lê.
Lại thấy Trần Thục Lan cứ đi cả giày như vậy vào cửa.
Trần Thục Lan bước chân vào xong mới cảm giác được ánh mắt ngạc nhiên của thím Trương nhìn bà.
Bà tuy rằng là người nhà quê, nhưng vẫn luôn thích sạch sẽ, trên chân và trên quần áo cũng không có tro bụi gì.
Ánh mắt của thím Trương như kim chích trên lưng, nhưng cháu gái ngoại đang ở bên người, Trần Thục Lan cố hết sức làm lơ ánh mắt của thím Trương, sống lưng thẳng tắp.
Bà lùi về một bước, muốn đổi giày, lại thấy Thím Trương cất dép lê đi.
Nhà họ Lâm có rất nhiều phòng cho khách, thím Trương không rõ thái độ hiện tại của Ninh Tình, đưa hai người đến một căn phòng cho khách ở tầng ba.
Ở chỗ ngoặt tầng hai nhìn thấy một căn phòng có hơi hé cửa, bên trong lộ ra một góc của chiếc đàn violon quý báu.
Tần Nhiễm liếc mắt nhiều hơn một cái.
Thím Trương thấy Tần Nhiễm liếc mắt một cái, mặt không cảm xúc nói: "Đó là phòng đàn của cô hai."
Tần Nhiễm nhướng mày, uể oải đi theo phía sau thím Trương, không chút để ý mà nghĩ, xem ra Tần Ngữ rất được cưng chiều ở nhà họ Lâm.
Phòng cho khách trên tầng rất đơn điệu.
"Đây là toilet, biết dùng bình nước nóng chứ?" Thím Trương mở cửa nhà vệ sinh ra giới thiệu, cứ như thể hai người đối diện bà ta là người miền núi.
Tần Nhiễm ngồi trên một chiếc bàn thấp, một chân hơi hơi cong lại, một tay tùy ý gảy hoa tươi bày trên bàn thấp, tay áo xắn lên một đoạn.
Lộ ra cổ tay mảnh khảnh trắng nõn.
"Hai vị nghỉ ngơi trước đi, cần cái gì thì gọi tôi một tiếng, tôi xuống tầng trước đã." Thím Trương nói vài câu về những việc cần chú ý, sau đó liền đi xuống phòng bếp hỗ trợ.
Sau khi bà ta rời đi, Tần Nhiễm khóa cửa.
Trần Thục Lan nhìn căn phòng xinh đẹp không có một hạt bụi, hơi suy tư, một lúc lâu sau mới cười nói: "Thím Trương này nhìn qua là người rất...khá dễ ở chung, về sau...cháu và mẹ cháu, ôi."
Tần Nhiễm dốc ngược ba lô, đổ hết đồ lên trên bàn.
Nghe vậy hơi nhướn mi, không mở miệng nói chuyện.
Trần Thục Lan nhìn Tần Nhiễm mải nghịch đồ của mình, cũng không quấy rầy cô, đứa cháu ngoại gái này có đặc biệt nhiều những thứ đồ kỳ quái.
Lần trước còn nhìn thấy một khẩu súng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo bị vứt ở trên bàn, Trần Thục Lan thật sự bị dọa, có điều sau đó Tần Nhiễm nói kia chỉ là một khẩu súng đồ chơi mô phỏng.
Tần Nhiễm cong chân ngồi trên bàn, đùa nghịch với mấy đồ vật trong ba lô, một chiếc laptop không có logo, nhìn qua rất mới, cũng không có thương hiệu gì, cô tùy tay để trên bàn, không quan tâm.
Lại lấy thêm một cái di động vô cùng dày nặng.
Cô tiếp tục ném lên trên bàn.
Đồ đạc của cô vẫn luôn loạn, lấy ra một chai nhựa màu trắng từ trong đống bừa bãi.
⬅ Trước Tiếp ➡