"Nhà họ Lâm nhiều quy tắc, đừng mang những thói hư tật xấu kia của con đến nhà họ Lâm, hiểu không?" Ninh Tình nghiêng đầu, xoa nhẹ ấn đường.
Tần Nhiễm chỉ cầm theo một ba lô màu đen, đặt chiếc cặp ở trên đùi, nửa híp đôi mắt có chút buồn ngủ, không thèm để ý gật gật đầu.
Gập lại một đôi chân vừa thon vừa thẳng.
Toàn thân có một cỗ khí thế lưu manh bất cần, cũng không biết cô có không nghe vào hay không.
"Buồn ngủ đến vậy à? Tối hôm qua đi ăn trộm chắc?" Làm bà chủ nhà họ Lâm mười hai năm, hiện tại Ninh Tình từng cái giơ tay nhấc chân cũng đều rất tao nhã.
Bà ta ghét nhất chính là dáng vẻ lưu manh bất cần rất giống Tần Hán Thu trên người của Tần Nhiễm.
Tần Nhiễm lấy từ trong túi ra một cặp tai nghe màu đen tự đeo lên, không để ý lắm, "Đi quán net chơi game cả đêm."
Tai nghe mới đeo được một nửa theo động tác cô ngẩng đầu mà trượt đến cổ áo, vắt ở trên cổ.
"Con...con, về sau không cho phép đến quán net!" Ninh Tình nhìn dáng vẻ như không bao giờ làm việc đàng hoàng này của cô, cắn răng, "Đừng có không nghe lời, nếu con bằng được một phần mười Ngữ nhi, mẹ cũng không cần phải cằn nhằn với con nhiều như vậy. Nhà họ Lâm không phải nhà bà ngoại con, mỗi tiếng nói mỗi cử động đều sẽ ảnh hưởng đến em gái, chính mình không hẳn hoi thì thôi, đừng có liên lụy đến Ngữ nhi."
Nghĩ đến việc còn phải đi tìm quan hệ, nhờ Lâm Kỳ đưa Tần Nhiễm vào cấp ba, Ninh Tình càng thêm bực bội.
Theo tình huống hiện tại này của Tần Nhiễm, sợ là tìm khắp toàn bộ thành phố Vân, cũng không thấy nổi một ngôi trường tình nguyện nhận cô.
Năm đó bà ta ỷ vào ngoại hình xinh đẹp gả cho Lâm Kỳ, một ông chủ làm bất động sản mất vợ.
Tần Ngữ từ nhỏ đã cực kỳ thông minh, lớn lên xinh xắn, biết gây thiện cảm với mọi người.
Thành tích xuất sắc, tài năng hơn người, chưa từng để người nhà họ Lâm phải lo lắng về việc học tập của cô ta một lần nào.
Bất kể đặt ở chỗ nào cũng đều là "con nhà người ta" trong miệng những người khác.
Người nhà họ Lâm rất hài lòng với Tần Ngữ.
Ninh Tình đưa Tần Ngữ theo lúc gả vào nhà họ Lâm đương nhiên là rất vui.
Nhưng nghĩ đến việc tới đây muốn đưa Tần Nhiễm về nhà họ Lâm.
Ninh Tình đến cơm trưa cũng không muốn ăn.
**
Bốn giờ chiều, BMW màu đen dừng ở trước biệt thự nhà họ Lâm tại thành phố Vân.
"Bà chủ." Mở cửa là một người phụ nữ trung niên mặc áo trên màu lam, thấy Trần Thục Lan và Tần Nhiễm ở phía Ninh Tình, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ngực Ninh Tình hơi nghèn nghẹn, bà ta bực dọc, "Thím Trương, chị dẫn mẹ tôi và Nhiễm Nhiễm vào đi, Ngữ nhi sắp tan học, tôi đi đón nó."
Tần Ngữ vẫn luôn được tài xế nhà họ Lâm đón đưa.
Hôm nay Ninh Tình tự mình đi đón, nói trắng ra là cảm thấy phiền lòng, không muốn ở nhà đối mặt với Tần Nhiễm, muốn đi ra ngoài hít thở không khí.
Thím Trương nhìn theo Ninh Tình rời đi, bấy giờ mới nghiêng đầu nhìn về phía hai người, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
"Chào bà, cô Tần" bà ta dùng ánh mắt cực kỳ khó hiểu quét hai người từ trên xuống dưới một cái, rồi mới mở miệng, "Vào đi."
Nói, khi trước nghiêng đầu dẫn đường phía trước, ở góc độ hai người nhìn không thấy mà bĩu môi.
Trần Thục Lan một đường đi qua, nhìn thấy kiến trúc được trang hoàng tinh xảo kiểu châu Âu.