Chương 21
“Cô ổn không?” Anh dẫn cô đến một góc khuất người, để Cố Yến Nam dựa vào tường. Sợ cô bị thương trong lúc di chuyển.
Cố Yến Nam không lên tiếng, cô chỉ ngước mắt nhìn anh một cách chăm chú, cái nhìn của cô phức tạp nhưng đặc biệt nóng bỏng.
Cố Yến Nam không hiểu nữa, cô có chút xúc động với cảnh tượng vừa rồi, cô đoán sau khi cuộc hỗn loạn đó kết thúc sẽ có không biết bao nhiêu người bị thương nặng, thậm chí…
Trái tim đập liên phanh, cô vẫn không rời khỏi khuôn mặt lo lắng của Đường Dã. Trước khi anh nhận ra điều gì khác lạ, cô gái này đã nhón chân hôn mạnh lên môi. Sự mềm mại mà nóng rực đó đánh thẳng vào đại não Đường Dã.
Anh giật mình kéo vai cô ra.
“Cô…”
Cố Yến Nam vô số tội nhìn anh, còn duỗi lưỡi liếm nhẹ một cái. Lời nói thật xứng đáng bị đánh. “Hơi mặn.”
Đường Dã nghẹn họng. Anh chống tay bên hông, hơi thở vẫn chưa ổn định.
Nhìn rồi nhìn, cuối cùng chỉ hừ một tiếng, không quan tâm đến cô nữa. Còn có thể giở trò lưu manh thì thân thể đương nhiên tốt.
Domino người xảy ra tại hội chợ kết thúc sau khi đội cảnh sát trấn đến, kịp thời ngăn chặn.
May mắn không ai mất mạng, nhưng người bị thương nặng không ít, một số còn suýt nữa đã tắt thở ngay tại hiện trường.
Tin tức này đã được lên tivi ngay ngày hôm saụ
Cố Yến Nam đang nằm trên giường, đối diện với màn hình trên tường. Nghe xong tin tức, cô cũng không có nhiều cảm xúc.
Tất cả những cảm xúc kỳ lạ đều bỏ lại tại buổi hội chợ ngày hôm qua.
Chuyện có người chết hay không, cũng không liên quan tới cô, cô chỉ cần biết đám Đường Dã không sao là được.
Đêm qua nhắn cho anh hỏi thăm tình hình nhưng anh không trả lời, cô cũng không làm phiền tiếp, đúng giờ đi ngủ, nhưng ác mộng lại kéo đến.
Vẫn là những bóng đen xấu xí đó.
Nhiều năm nay đều không thay đổi.
Buổi trưa, đang ăn cơm thì Đường Dã gọi tới.
Cô không nhanh không chậm nghe máy.
“Hôm qua cô có bị thương không?” Giờ mới nhớ tới sao?
Liếc xuống bắp chân và phần cẳng tay có vài vết bầm tím, da cô trắng nõn, nhìn tới nhìn lui càng trông ghê hơn.
Cố Yến Nam lại không muốn kể lể, cô đáp nhàn nhạt “Vẫn tốt.”
“Ừ.” Đường Dã không biết nói gì nữa, đành tạm biệt cô “Vậy cô nghỉ ngơi đi.”
Cố Yến Nam “tạm biệt” rồi không do dự cúp cuộc gọi.
Đường Dã có chút mờ mịt nhìn màn hình tối thui, cô và cô gái nhiệt tình hôn anh hôm qua cứ như hai người hoàn toàn khác nhaụ Không lẽ trời nóng đến mức đầu óc của anh choáng váng.
Cô gái kia… cũng không biết nên hình dung thế nào. Mỗi lần gặp cô, anh không sao xác định được lời nào của cô mới là thật, nụ cười nào của cô mới là vui.
Cô quá khó hiểu, thậm chí so với một kẻ lăn lộn ngoài đời nhiều năm như anh càng khó hiểu hơn.
Ngoài cửa, Ảnh Tử gọi anh một tiếng.
Thu lại những suy nghĩ vừa rồi, anh khàn giọng “Vào đi.”
Ảnh Tử đẩy cửa, trên mặt không hiện rõ vui buồn. Ngồi xuống ghế trước bàn làm việc của Đường Dã, cậu có chút lo lắng “Tuy đã điều tra ra, chủ của sòng bạc Thiên Úy đó họ Nghiên, nhưng không thể chắc chắn liệu kẻ đứng sau có giả mạo tên tuổi không?”