Chương 20
Thật ra cô không thích ăn kem, nhưng thời tiết nóng nực thế này, ăn một chút để giải nhiệt cũng rất tốt.
Hỏi Đường Dã, anh bảo không ăn. Đứng đó như một cây tùng che ô cho cô, một nửa người anh thì rơi ra ngoài. Đàn ông da thịt béo tốt, chút nắng này chẳng là gì, đen đi lại càng nam tính.
Ăn xong kem, cô nhìn người nọ “Đi thôi.”
Đường Dã tự nhiên mà cầm que kem trong tay cô, ánh mắt vô ý phát hiện quanh miệng cô dính vết kem màu trắng, trông có chút buồn cười.
Anh hờ hững nhắc nhở “Miệng cô.”
Cô gái hiểu ý, lại vô tâm vô tính mà duỗi cái lưỡi hồng hào ra liếm liếm, lại chẳng liếm được cái gì. Cô cau mày hỏi anh “Hết chưa?”
Đường Dã thở dài nhìn cô, xem thử cô cố tình hay thực sự không hay biết gì về hành động câu dẫn của mình.
Thấy cô bày ra khuôn mặt lạnh nhạt chờ anh trả lời. Đường Dã không nhịn được tìm kiếm khăn giấy trong người, may mà có mang theo.
Anh đưa cho cô “Lau sạch đi.”
Cố Yến Nam chợt tiến lên một bước, khoảng cách cả hai kéo gần, hương vị cả hai hòa vào nhau, như có như không xâm nhập vào khoang mũi đối phương.
Cô nhướng mày, không nhận khăn giấy, có chút lưu manh khiêu khích “Anh giúp tôi đi.”
Mãi mà người đàn ông này vẫn như khúc gỗ không nhúc nhích, Cố Yến Nam buồn bực, biết chắc là anh chẳng biết chút gì về tình thú mà. Lười phải đùa giỡn nữa, vươn tay mạnh mẽ giật lấy khăn giấy, nhưng giây sau khăn giấy bị anh dành lại, ngón tay nâng cằm cô lên, cẩn thận từng chút lau đi vết bẩn quanh miệng cô.
Nhiệt độ ngón tay nóng bỏng chạm vào cánh môi mềm, cả hai đều run lên.
Chỉ vài giây lại như thể đã kéo dài một hồi lâụ
Đường Dã thẳng người, chẳng để chuyện vừa rồi vào trong lòng.
============================================================
Người càng lúc càng đông đúc, mùi mồ hôi, mùi đồ ăn, mùi của hỗn hợp vô số thứ, Cố Yến Nam muốn ngạt thở.
Cô mệt mỏi kéo áo Đường Dã “Chắc tôi về thôi, nơi này thật sự… quá khó ngửi.”
Đường Dã nhìn mồ hôi trên trán cô tuôn ra, tóc mai dính sát vào cổ. Anh gật đầu, nắm lấy cổ tay cô dẫn ra ngoài.
Nhưng giữa chừng trong đám đông xảy ra xung đột gì đó, vài tiếng thét vang lên, sau đó từng người từng người như trò Domino ngã xuống đất. Người này muốn bò dậy lại bị người sau lưng đổ xuống đè bẹp.
Đường Dã thầm than không ổn rồi, lúc này còn nghĩ tới nam nữ thụ thụ thụ bất thân gì nữa, ôm chặt Cố Yến Nam vào ngực, anh cao giọng “Bám chặt vào tôi.” Sức anh lớn, cố giữ vững có thể chen lách qua từng khe hở. Bị nhiều người đụng mạnh vẫn không hề hấn gì.
Dùng vài giây liên hệ với cảnh sát trấn, bọn họ đến càng sớm càng tốt.
Cố Yến Nam được anh bảo vệ trong lòng, cô yên tâm phần nào. Liếc mắt nhìn một số người bị ngã lăn quay trên đất, rồi lại bị hai ba người khác đè ép phía trên, những tiếng thì thào cầu cứu hoàn toàn không có tác dụng.
Nhịp tim Cố Yến Nam đập mạnh, cố siết chặt eo thon của người đàn ông, chưa bao giờ cô cảm thấy mình được bảo vệ như hiện tại. Cô theo bản năng bám víu lấy.
Đợi khi Đường Dã ôm cô thoát khỏi đám đông hỗn loạn, chính anh cũng thở dồn dập. Trên người đã bầm tím vài chỗ, dù không nhìn vẫn biết chắc chắn vết bầm không nhỏ.