Ý của ông nội Khương Ngư, Khương Ngư cũng biết, dù cho nhà họ Hoắc không nhận mối thông gia từ bé này, nhưng nể mặt ông nội của Khương Ngư, cũng sẽ quan tâm đến Khương Ngư một chút.
Cho nên, sau khi ông nội cô Khương Ngư được hạ táng, cùng ngày cô lập tức bỏ chạy.
Đó cũng là lần đầu tiên Khương Ngư đi xa nhà, thật vất vả mới đến kinh thị, tìm được nhà họ Hoắc.
Khương Ngư còn nhớ rõ cảnh tượng lần đầu tiên gặp người nhà họ Hoắc.
Bọn họ mặc dù không nói gì, nhưng mà vẻ ghét bỏ trong mắt kia làm sao cũng không che giấu được.
Nhưng mà, thời điểm đó Khương Ngư còn nhỏ cũng ngốc nghếch, nào biết được người trong thành lại quanh co lòng vòng như vậy, căn bản không để ý ánh mắt của người khác.
Khương Ngư mặc quần áo cũ mà chị gái họ không mặc nữa, vừa cũ vừa rộng, còn có mảnh vá, bởi vì đi đường vài ngày, trên người Khương Ngư còn có một mùi, vừa khó xử lại quẫn bách.
Khương Ngư chính là dưới loại tình huống này, gặp được vị hôn phu từ bé của mình, Hoắc Diên Xuyên. Khi đó vừa vặn gặp phải Hoắc Diên Xuyên chấp hành nhiệm vụ, đi ngang qua kinh thị, có thể trở về thăm nhà, hai người gặp mặt nhau dưới tình cảnh này.
Khương Ngư ăn nói vụng về, cũng chưa từng đi học, không biết hình dung người này như thế nào, nhưng mà cảm thấy anh như thần tiên, cao ráo, nhìn rất đẹp, làn da rất trắng, con mắt hẹp dài, có chút cao ngạo, miệng hồng hồng.
Chỉ có điều, ánh mắt có hơi lạnh, có hơi đáng sợ.
Khương Ngư khi đó ngốc nghếch vô tri, trực tiếp nói chuyện thông gia từ bé ra, lúc ấy, còn có không ít người vây quanh xem náo nhiệt.
Khương Ngư nhớ kỹ, mẹ ruột Hoắc Diên Xuyên Tống Phương lập tức tái mặt, sau đó liền dời chủ đề.
Nhưng mà ông cụ Hoắc ngược lại sắc mặt không có thay đổi gì, rất kiên nhẫn bảo Khương Ngư đi trước tắm rửa, thay quần áo khác, nghỉ ngơi một chút.
Khương Ngư là lần đầu tiên dùng sữa tắm dầu gội, cũng là lần đầu tiên mặc quần áo mới.
Nằm ở trên giường vừa dễ chịu vừa êm, Khương Ngư cảm thấy giống như nằm mơ.
Lúc ăn cơm, cũng thế, trên bàn cơm không có người nói chuyện, mỗi người đều rất yên tĩnh, bàn ăn rất lớn, cô chưa từng thấy qua nhiều món ăn ngon như vậy, thậm chí ngay cả tên cô cũng không biết.
Khương Ngư cũng là đói muốn chết, ăn không ít, nhưng mà hình như đồ ăn cô chạm qua thì những người khác sẽ không động tới.
Ăn xong cơm tối, ông cụ Hoắc nhắc đến chuyện thông gia từ bé.
Tống Phương lập tức sốt ruột, liền nói không đồng ý, bà ta đã sắp xếp đối tượng cho Hoắc Diên Xuyên xem mắt, chính là cháu gái nhà mẹ đẻ, lớn lên xinh đẹp, học sinh cấp ba, đi làm ở bệnh viện, còn là thanh mai trúc mã với Hoắc Diên Xuyên.
Một người quê mùa tầng lớp nông thôn làm sao xứng với con trai của bà ta.
Ông cụ Hoắc nghe xong, lập tức lạnh mặt, nói một câu, ông ấy cũng là người quê mùa tầng lớp nông thôn, nếu không thích thì về sau cũng không cần qua lại.
Tống Phương lập tức bị dọa đến không dám lên tiếng, dù sao ông cụ là người có tiếng nói nhà họ Hoắc.
Sau đó ông cụ trực tiếp đánh nhịp, quyết định mọi chuyện.