Hơn nữa, thằng nhóc Hoắc Diên Xuyên này cũng không phải tứ chi phát triển, đầu óc ngu si, ngược lại, thành tích văn hóa của anh cũng tương đương xuất sắc, lúc trước chính là người Kinh Đại, Thanh Đại muốn cướp lấy, chỉ có điều Hoắc Diên Xuyên vẫn lựa chọn vào quân đội.
Thế nhưng người như vậy, lại bị một mối hôn sự từ bé vây khốn, Chu Thiệu có thể không tức giận sao.
Nếu như đối phương là tiểu thư khuê thì Chu Thiệu cũng không phải không thể tiếp nhận, nhưng lại là một cô gái nông thôn chữ đại cũng không biết một chữ, vẻ ngoài cũng coi như là "xấu xí", vừa đen vừa gầy, một con nhỏ xấu xí như vậy chỗ nào có thể xứng với Hoắc Diên Xuyên cơ chứ.
Lúc ‘con nhỏ xấu xí’ Khương Ngư mở mắt, nhìn thấy trong phòng màu đỏ chót mang không khí vui mừng, còn có chút ngây người. Cô mang vẻ mặt cổ quái nhìn lịch ngày trên bàn, nhịn không được bóp mặt mình một cái.
"Shh, đau quá, xem ra là thật, mình đây là chạy theo mô đen, trọng sinh rồi hả?"
Khương Ngư nhịn không được nở nụ cười, nhưng mà nghĩ đến đây là lúc nào, trên mặt lại mang theo một tia đắng chát.
Nếu như thời điểm mình sống lại sớm hơn một chút thì tốt rồi, cô nhất định sẽ không đi kinh thị tìm ông nội của Hoắc Diên Xuyên, cũng nhất định sẽ không dựa vào ân tình thông gia từ bé để gả cho Hoắc Diên Xuyên.
Không sai, Khương Ngư cùng Hoắc Diên Xuyên bởi vì ước định của ông nội, hai nhà định ra thông gia từ bé.
Ông nội Khương Ngư và ông nội của Hoắc Diên Xuyên là chiến hữu, giao tình sinh tử, trên chiến trường cứu được ông nội của Hoắc Diên Xuyên, về sau hai nhà liền ước định, sau này con cháu sẽ kết thành thông gia từ bé, bởi vì khi đó hai nhà đều là chỉ có con trai, ban đầu ước định chính là cháu trai cháu gái kết hôn.
Về sau, ông nội của Hoắc Diên Xuyên trên chiến trường nhiều lần lập được kỳ công, chức vị một mực thăng lên, ngược lại là ông nội của Khương Ngư bởi vì bị thương, chỉ có thể về nhà trồng trọt.
Khương Ngư từ nhỏ đến lớn đều theo ông nội và cả nhà bác cả lớn lên, chưa từng gặp cha mẹ của mình.
Hỏi ông nội, ông nội liền nói không còn sống nữa, tuy nói ông nội bình thường cũng che chở Khương Ngư, nhưng mà dù sao ăn nhờ ở đậu, sống ở nhà bác cả, Khương Ngư bình thường phải làm rất việc.
Người cũng gầy gò nho nhỏ, mười bảy mười tám tuổi mà nhìn như mười lăm mười sáu tuổi vậy.
Nhưng mà cả nhà bác cả vậy mà muốn đợi sau khi ông nội mất, bán Khương Ngư cho một kẻ ngu trong thôn, cũng bởi vì người kia nói, có thể cho nhà họ Khương năm mươi đồng tiền lễ hỏi
Từ ban đầu bác gái cả đã không ưa Khương Ngư, suốt ngày mắt không phải mắt, cái mũi không phải mũi, lúc này hay rồi, không còn già thì trẻ cũng có thể kiếm tiền.
Bác cả và bác gái cả đều vui vẻ muốn chết, liền đợi đến khi ông nội của Khương Ngư vừa qua đời liền bán người đi. Dù sao là một bé gái mồ côi, bảo cô gả cho ai, còn không phải do mình tính toán hay sao.
Khương Ngư cũng là tình cờ nghe được tin tức này, ông nội liền lôi kéo tay Khương Ngư, giao ba mươi đồng tiền mình tích cóp cả đời cho Khương Ngư, bảo cô đi kinh thị tìm nhà họ Hoắc.