⬅ Trước Tiếp ➡
Bất quá từ trang phục nhìn lại, những người này đều không phải là con cái nhà bình thường.
"Dương thiếu gia "
Một nam sinh đeo mắt kính tròn gọng vàng, mặc bộ quần áo thể thao hàng hiệu thoải mái đi lên trước chào hỏi Dương Hạo.
Những người còn lại theo sau cũng chào hỏi Dương Hạo.
Từ đây có thể thấy được, trong đám phú nhị đại thì Dương Hạo có địa vị rất cao.
Dương Hạo cực kỳ hưởng thụ cảm giác được người kính trọng này, nhếch nhếch khóe miệng, vẻ mặt đắc ý hỏi "Đến hết rồi à?"
"Tất nhiên rồi, Dương thiếu đã gọi, ai dám không tới chứ "
Nam sinh đeo mắt kính tròn mỉm cười trêu ghẹo nói.
"Vương Triết, cậu ít ba hoa đi, nếu không hôm nay mình sẽ cho cậu hát đến bò lên bàn thì thôi "
Dương Hạo liếc mắt nhìn nam sinh đeo kính một cái, nói đùa.
"Đừng đừng đừng, Dương thiếu, mình sai rồi được chưa "
Vương Triết lập tức sợ hãi.
Điều này làm cho mọi người xung quanh đều cười.
Đúng lúc này, một nữ sinh tóc dài mặc váy ngắn cúp ngực đi tới bên cạnh Giang Thi Kỳ, ôm cổ Giang Thi Kỳ, trêu trọc nói "Kỳ Kỳ, xem ra cuối cùng cậu cũng không thoát khỏi mị lực của Dương thiếu, rơi vào ngực Dương thiếu, thế mà cùng nhau tới chơi rồi "
"Lưu Tuệ, cậu đừng nói bừa, bọn mình chỉ trùng hợp gặp nhau thôi "
Khuôn mặt nhỏ của Giang Thi Kỳ đỏ lên, vội vàng lườm Lưu Tuệ, giải thích.
"Thật sao?
Mình không tin "
Vẻ mặt Lưu Tuệ nghiền ngẫm, trêu trọc nói.
"Không tin thì cậu hỏi Dương Hạo "
Giang Thi Kỳ nói xong, lập tức nhìn về phía Dương Hạo cầu cứụ
Dương Hạo cũng là một tay lão luyện tình trường, tất nhiên là biết làm thế nào thì có thể giành được hảo cảm của Giang Thi Kỳ.
Vì thế cậu ta nhanh chóng gật đầu, mỉm cười nói "Đúng vậy, Lưu Tuệ, cậu đừng hiểu lầm, chúng mình chỉ trùng hợp gặp nhau ở trung tâm thương mại mà thôi "
"Hả?
Mình không tin "
Lưu Tuệ mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn sang mọi người, hỏi "Các cậu có tin không?"
"Bọn tôi không tin "
Mọi người sôi nổi nói.
Lần này, khuôn mặt Giang Thi Kỳ càng đỏ.
Dương Hạo thấy vậy, vội vàng giải vây nói "Được rồi, đừng đùa nữa, chúng ta mau vào thôi, lát nữa không đặt được phòng riêng thì chơi sẽ mất vui "
Nói xong, Dương Hạo vẫy tay một cái, dẫn đầu đi vào trong KTV.
"Dương thiếu, đừng vội a, vị này là ai, cậu còn chưa giới thiệu đâu "
Ngay lúc này, Vương Triết chú ý tới Diệp Thu đang đứng bên cạnh, chỉ vào Diệp Thu nói.
"Anh ta?"
Dương Hạo nghe thấy vậy, liếc Diệp Thu một cái, khinh thường cười, vẻ mặt nghiền ngẫm nói "Anh ta là bạn mới của tôi, tối nay, các cậu phải chiêu đãi anh ấy cho thật tốt, nghe rõ chưa?"
Nhất là lúc nói hai chữ "chiêu đãi", Dương Hạo cố ý nhấn mạnh.
Đám người Vương Triết ngày ngày lăn lộn cùng một chỗ với Dương Hạo, tất nhiên là nghe có thể hiểu ra ý tứ chân chính của Dương Hạo trong câu nói đó.
Cho nên chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã hiểu, đều cười khẩy với nhau, sau đó nhìn Diệp Thu với ánh mắt không có ý tốt.
Cảm nhận được những ánh mắt đó.
Diệp Thu khẽ nhếch khóe miệng, ngược lại anh không cũng nói cái gì.
Nếu như đám người này muốn tự mình chuốc khổ, vậy thì anh tuyệt đối sẽ mặc kệ.
Dù sao, anh chỉ cần bảo vệ tốt Giang Thi Kỳ, làm bà xã đại nhân hài lòng là được.
Còn sống chết của những người khác, liên quan quái gì đến anh Có lẽ Dương Hạo đã lập kế hoạch từ trước, cậu ta cũng không làm khó Diệp Thu ở cửa vào.
Vẫy tay một cái, đám người lục tục đi vào trong KTV.
Người khởi xướng hoạt động lần này, cũng là người có địa vị cao nhất trong đám phú nhị đại.
Dương Hạo tất nhiên là ngẩng đầu ưỡn ngực, tiêu sái đi đầu rồi.
Những người còn lại đi theo saụ
Còn lại Diệp Thu lẻ loi đi cuối cùng.
Đi vào KTV Thiên hậu hoàng thành.
⬅ Trước Tiếp ➡