⬅ Trước Tiếp ➡
"Lâm trận bỏ chạy, không không không, tôi nghĩ hai người hiểu nhầm rồi, tôi mót tiểu, đi vệ sinh thôi mà "
Diệp Thu mỉm cười nói.
"Tôi tin anh mới là lạ, còn mót tiểu?
Tôi thấy có mà tiểu chạy ấy "
Giang Thi Kỳ trừng mắt nhìn Diệp Thu, không tin cái cớ của Diệp Thụ
Diệp Thu nhún vai, lười giải thích nhiều, mặc kệ hai người đó nghĩ.
Thấy Diệp Thu không nói chuyện.
Giang Thi Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thu, lạnh giọng nói "Anh cứ đợi đấy cho tôi, đợi tối nay trở về, tôi sẽ nói với chị tôi chuyện vừa rồi xảy ra, tôi nhất định phải để chị tôi biết, chị ấy đã tìm phải một người đàn ông vô dụng thế nào, hèn nhát thế nào "
"Thi Kỳ, chúng ta lên xe đi, nói chuyện với kẻ hèn nhát làm gì, để anh ta tiếp tục làm rùa đen rụt đầu của anh ta đi, chúng ta quên đi chuyện không vui, tiếp tục vui vẻ "
Dương Hạo đứng lên khỏi mặt đất, nhìn Giang Thi Kỳ nói.
Dứt lời, cậu vô cùng khinh thường liếc mắt nhìn Diệp Thu một cái.
"Vết thương của cậu không sao chứ?"
Giang Thi Kỳ nhìn Dương Hạo, lo lắng hỏi.
"Không sao, vết thương nhỏ thôi, đàn ông mà, chảy chút máu cũng bình thường, không quan trọng, không giống người kia, bị dọa ra nước tıểu "
Dương Hạo hoạt động chân tay, cực kỳ kiêu ngạo nói.
"Tốt, thế chúng ta lên xe thôi "
Giang Thi Kỳ gật đầu, mỉm cười nói.
Sau đó hai người đi tới chỗ chiếc Cayenne Porsche.
Thấy vậy, Diệp Thu liền đi lên, xách những túi lớn túi nhỏ hàng hóa, yên lặng đi phía sau hai người.
Tất nhiên là Giang Thi Kỳ cũng chú ý đến cảnh này, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thu, đang định ngăn Diệp Thu lên xe.
Lúc này, Dương Hạo ở bên cạnh lại ngăn cản Giang Thi Kỳ, cười lạnh nói "Để anh ta đi cùng đi, chỉ cần lất nữa anh ta không tự ti đến phát khóc là được. Mình sẽ cho anh ta biết, có những cái vòng, không phải là anh ta muốn vào là vào được "
Nghe thấy thế.
Giang Thi Kỳ cũng lập tức hiểu ý của Dương Hạo.
Xem ra tối nay Dương Hạo muốn dạy dỗ Diệp Thu một trận rồi.
Nhưng mà đối với chuyện này, Giang Thi Kỳ lại không ngăn cản.
Bởi vì hiện tại Giang Thi Kỳ không có một tí hảo cảm nào với Diệp Thu, thậm chí là còn chán ghét.
Bởi vì Dương Hạo chỉnh đốn Diệp Thu, cô cũng rất vui vẻ mà nhìn.
"Được "
Giang Thi Kỳ gật đầụ
Sau đó hai người đều lên xe.
Dương Hạo lái xe, Giang Thi ngồi ở ghế phó lái.
Còn Diệp Thu xách đồ tất nhiên là ngồi ở ghế saụ
Xe khởi động, đi đến KTV Thiên hậu hoàng thành...Trên đường đi.
Dương Hạo và Giang Thi Kỳ cười cười nói nói.
Còn Diệp Thu ở ghế sau, lại bị hai người cô lập.
Trừ bỏ thỉnh thoảng Giang Thi Kỳ sẽ quay đầu trừng mắt với Diệp Thu một cái.
Hai người đều không nói chuyện với Diệp Thụ
Cái này, Diệp Thu cũng chẳng sao cả.
Dù sao thì hôm nay anh chỉ nghe theo mệnh lệnh của bà xã, đi cùng Giang Thi Kỳ, tiện thể bảo vệ Giang Thi Kỳ an toàn.
Chỉ cần Giang Thi Kỳ bình an vô sự, thì nhiệm vụ của anh liền hoàn thành.
Còn những cái khác, anh còn lười trông nom đấy.
Hai người không nói chuyện với anh, anh còn nhàn hạ vui vẻ, dựa vào ghế, nhắm mắt ngưng thần.
Dương Hạo nhìn thấy một màn này qua kính chiếu hậu, khóe mệnh nhếch lên một nụ cười khinh thường, trong lòng cười lạnh nói Thằng ranh, cho anh giả vờ này, đợi đến KTV rồi, xem tôi xử lý anh thế nào Hơn nửa tiếng saụ
Chiếc xe dừng ở trước cửa KTV Thiên hậu hoàng thành.
Lúc này, sắc trời đã tối, cả KTV sớm đã đăng đèn đuốc sáng trưng, bãi đỗ xe đỗ các loại xe sang.
Dương Hạo, Giang Thi Kỳ cùng với Diệp Thu xuống xe không bao lâụ
Liền có một đám người trẻ tuổi đi về phía ba người bên này.
Trong đó có nữ có nam, tuổi tác xấp xỉ Dương Hạo và Giang Thi Kỳ.
Khuôn mặt non nớt, nhìn một cái là biết là học sinh.
⬅ Trước Tiếp ➡