⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiền tổng, không xong rồi. Số hàng hóa lớn mà chúng ta mới vận chuyện về từ nước ngoài, đang ở bến tàu thì bị hải quan tịch biên rồi. Nói là chúng ta trốn thuế lậu thuế, phải tịch biên hàng hóa, tiến hành điều tra. Trước khi chưa điều tra rõ ràng sự việc, thì tất cả hàng hóa bị tịch biên vô thời hạn, không được trả về "
Oanh Trong lúc nhất thời.
Tiền Đa Quang chỉ cảm thấy đầu mình như bị sét đánh vậy, ong ong ù ù.
Số hàng hóa đó, là tất cả hàng hóa dùng để tiêu thụ trong bá tháng tới của tập đoàn Tiền Thị Tạm thời bị mất phí vận chuyển không nói, nguyên phí tổn của hàng hóa đã gần năm trăm triệu tệ.
Nếu số hàng hóa này bị tịch biên vô thời hạn, vậy thì thật sự là thua lỗ đến hộc máu rồi.
Mấu chốt ở chỗ tập đoàn Tiền thị là công ty thương mại, nếu như không có hàng hóa.
Vậy thì ba tháng tới bán cái gì đây?
Bán gió Tây Bắc à?
Chuyện này làm Tiền Đa Quang cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Mà đúng lúc này, điện thoại trên bàn làm việc của hắn vẫn liên tục vang lên.
Tin tức xấu từng cái từng cái truyền đến.
Không phải là cổ phiếu công ty bị tập đoàn tài chính thần bí ác ý chèn ép, dẫn đến điên cuồng tụt giảm.
Thì là tài khoản công ty bị hacker xâm nhập, đánh cắp một số tiền lớn.
Hoặc là khách hàng lúc đầu đã thỏa thuận ổn thỏa, từng người lại tiếp từng người hủy hợp đồng với tập đoàn Tiền thị.
Mà lý do bọn họ đưa ra cực kỳ thống nhất.
Tiền Đa Quang đã đắc tội người không nên đắc tội, bọn họ không muốn chuốc họa vào thân.
Ngắn ngủi mười phút đồng hồ.
Tập đoàn Tiền thị đã hao hụt ít nhất gần một tỷ tệ.
Với lại đây mới chỉ là đánh giá dè chừng, tổn thất vẫn đang tiếp tục, hơn nữa không ngừng tăng lên.
Cứ theo đà này, khoảng cách tập đoàn Tiền thị phá sản sập tiệm, cũng không còn xa nữa.
Vào giờ khắc này.
Sắc mặt Tiền Đa Quang đã cực kỳ khó coi, trên trán đầy mồ hôi hột.
Nuốt khan một ngụm nước miếng.
Tiền Đa Quang ngẩng đầu, nhìn về phía thân ảnh đang ngồi trên sô pha, hai chân vắt chéo, trong mắt hắn tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
Bây giờ hắn ta mới biết, chàng trai trẻ tuổi này, vậy mà lại có năng lực khủng bố như vậy
Tất cả những lời Diệp Thu nói lúc trước, không phải là đang diễn kịch.
Anh thật sự có năng lực có thể phá hủy tập đoàn Tiền thị Hết thảy mọi chuyện lúc này, không phải chỉ một cuộc điện thoại của Diệp Thu mang tới sao?
Tiền Đa Quang không bình tĩnh nổi nữa rồi, hắn ta vội vàng đứng dậy chạy tới trước mặt Diệp Thu, bùm bụp một tiếng quỳ xuống, vừa dập đầu vừa cầu xin tha thứ nói "Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho Tiền thị một con đường "
"Tha cho Tiền thị một con đường?
Thế thì phải xem thành ý của anh "
Khóe miệng Diệp Thu hơi giương lên, thản nhiên nói.
"Ngài nói đi, chỉ cần ngài nói, tôi đều làm theo hết "
Tiền Đa Quang vội vàng gật đầu, không dám có một tí không tuân theo nào.
"Tiền nợ Lâm thị, trả lại gấp đôi cho tôi, thừa ra thì coi như là giả lãi. Còn nữa, trước mười giờ trưa mai, đi tới tập đoàn Lâm thị, cho bà..." Nói tới đây, suýt nữa thì Diệp Thu nói lộ hết ra, anh nhanh chóng sửa lại "Đích thân nhận sai với Lâm tổng, thái độ phải thành khẩn, còn phải tranh thủ sự tha thứ của Lâm tổng, làm cô ấy hài lòng. Ngoài ra, anh còn phải mang theo quà tặng giá trị làm bồi thường tặng cho Lâm tổng, nghe rõ chưa?"
"Nghe...nghe rõ rồi "
Tiền Đa Quang đau xót gật đầụ
"Sao vậy, nghe giọng điệu của anh, hình như không vui à?"
Diệp Thu híp híp mắt, lạnh giọng hỏi.
"Không dám, tuyệt đối không dám. Tôi nhất định sẽ làm theo "
Tiền Đa Quang vội vàng gật đầụ
"Trước mười giờ trưa mai, anh làm xong những việc tôi bảo, nếu không...Ha ha, hậu quả thế nào, chắc là anh hiểu rõ đúng không?"
⬅ Trước Tiếp ➡