"Không phải chỉ là nói đùa đâu, quả thực là chuyện cười lớn mà. Chàng trai, tôi khuyên cậu mau mau dập đầu xin lỗi tôi đi, sau đó ngoan ngoãn cút ra ngoài. Nếu không thì chỉ một cuộc điện thoại của tôi, có thể khiến cậu không còn nhìn thấy ánh mặt trời vào ngày mai nữa đấy. Tập đoàn Tiền thị tôi ở Giang Bắc, không phải chuyện đùa đâu "
Tiền Đa Quang vô cùng kiêu ngạo nói.
Diệp Thu cười nhẹ một cái, không nói gì. Anh rút điện thoại di động từ trong túi áo ra, nói với đầu dây bên kia "Mười lăm giây sau, phá hủy tập đoàn Tiền thị cho tôi "
Nói xong.
Diệp Thu trực tiếp cúp máy, xoay người ngồi xuống sô pha, bình thản nói "Anh còn mười lăm giây để ra quyết định "
Thấy cảnh này.
Một tia khinh thường lóe lên trong mắt Tiền Đa Quang, hắn cười lạnh nói "Diễn tốt đấy, thế nào, trước kia xuất thân từ diễn viên võ thuật à?"
Còn con mẹ nó cho tôi mười lăm giây, ông đây cũng cho cậu mười năm giây, lập tức xin lỗi tôi, nếu không tôi sẽ cho cậu biết sự đáng sợ của tập đoàn Tiền Thị "
"Mười "
Diệp Thu mặc kệ Tiền Đa Quang, bắt đầu đếm ngược.
"Ái chà đệt mọe, cho cậu mặt mũi cậu không cần đúng không?
Cậu có tin bây giờ tôi sẽ tìm người tới giết chết cậu không "
Tiền Đa Quang trừng mắt nhìn Diệp Thu, tức giận nói.
"Năm "
Diệp Thu tựa người vào sô pha, hai chân bắt chéo, tiếp tục đếm ngược, căn bản là không quan tâm tới Tiền Đa Quang.
"Tốt tốt tốt, chàng trai, cậu có khí phách. Hôm nay nếu Tiền Đa Quang tôi không giết chết cậu, tôi con mẹ nó không mang họ Tiền "
Tiền Đa Quang cắn răng, hung ác nói.
"Đến giờ rồi, anh đã hết cơ hội lựa chọn "
Diệp Thu liếc Tiền Đa Quang một cái, nhàn nhạt nói.
"Đệt, cậu diễn trò diễn đến nghiện rồi đúng không?
Sao cậu không đi cầm một cái giải Oscar ảnh đế đi?
Còn cái đ o gì mà tôi đã hết cơ hội, hôm nay ông đây muốn nhìn xem, là ai đã hết cơ hội "
Tiền Đa Quang căm phẫn mắng chửi.
Sau đó hắn ta muốn gọi điện thoại, gọi tất cả nhân viên bảo vệ trong tập đoàn lên đây, để Diệp Thu biết lát nữa thế nào là tuyệt vọng.
Nhưng đúng lúc này.
Điện thoại của hắn lại vang lên trước một bước.
Vừa nhìn vào số gọi tới.
Thế mà lại là khách hàng lớn nhất của tập đoàn Tiền Thị, Liễu tổng gọi tới.
Đối với người này, Tiền Đa Quang không dám sơ suất.
Bởi vì hàng hóa buôn bán của tập đoàn Tiền thị, gần như là sáu phần đều tiêu thụ chỗ công ty của Liễu tổng.
Cho nên hắn ta tuyệt đối có thể được coi là thần tài của tập đoàn Tiền thị.
Một khi mất đi khách hàng này, kinh ngạch tiêu thụ của tập đoàn Tiền thị sẽ bị ngâm nước hơn phân nửa.
Vì thế, Tiền Đa Quang vội vàng bắt máy, đè lại cơn tức, đang chuẩn bị khách khách khí khí chào hỏi đối phương.
Nhưng mà, hắn còn chưa kịp mở miệng.
Chỉ nghe thấy giọng nói lạnh băng của Liễu tổng ở đầu dây điện thoại bên kia nói "Tiền Đa Quang, lá gan của anh càng ngày càng lớn, người nào anh cũng dám trêu chọc a, từ giờ trở đi, hàng hóa của tập đoàn Tiền thị các người, công ty chúng tôi sẽ không cần nữa. Chúng ta không cần hợp tác nữa "
Nói xong, bên kia trực tiếp cúp máy.
Cả người Tiền Đa Quang đều mơ hồ.
Chuyện gì đây?
Đây là khách hàng lớn nhất đó Sao lại nói không hợp tác liền không hợp tác luôn thế này?
Rốt cuộc thì mình đã trêu chọc người nào a?
Trong khi trong đầu Tiền Đa Quang đang có một dấu chấm hỏi, không hiểu chuyện này ra làm sao.
Điện thoại bàn trên bàn làm việc cũng liên tục reo lên không ngừng.
Tiền Đa Quang không kịp nghĩ nhiều như vậy, vội vàng cầm điện thoại lên đặt bên tai.