⬅ Trước Tiếp ➡
Bạn gái của Khương Lập Văn tên là Triệu Hồng Vân, tuy không phải người quá đòi hỏi, nhưng cũng không thể chấp nhận chuyện mới cưới đã phải ngủ chung phòng với em trai chồng.
Còn Khương Lăng?
Trước đây cô ngủ chung giường với hai chị gái. Giờ các chị lần lượt lấy chồng, cô mới có cơ hội được ngủ một mình một chiếc giường bé tẹo.
Chưa kịp hưởng thụ bao lâu, cha mẹ đã yêu cầu cô nhường giường cho em trai, còn bản thân thì chuyển ra ngủ phòng khách.
Con gái hai mươi tuổi mà phải ngủ ngoài phòng khách, khách đến chơi cũng chẳng có chỗ trốn mặt. Cô nghĩ thôi mà đã muốn phát ngán.
Vậy nên…
Khi Tống Quan Thư ngỏ lời, cô gật đầu đồng ý lấy hắn, chẳng phải vì rung động, mà là vì hết đường lui.
Ký túc xá của xưởng cô cũng chẳng ở nổi. Quan hệ với mấy chị tạp vụ thì không tốt, ai cũng khó chịu ra mặt.
Trong số những người theo đuổi cô, Tống Quan Thư là người điều kiện tốt nhất, có học, có công việc, lại là sinh viên duy nhất của phân xưởng, tương lai chắc chắn được phân nhà riêng, không phải chen chúc trong cái ổ tổ ong nhà họ Khương.
Hiện tại, Tống Quan Thư vẫn giữ bộ mặt dịu dàng, điềm đạm, mỉm cười nhìn cô ăn khoai.
Còn Khương Lăng?
Không khách khí chút nào.
Lột vỏ khoai một cái “xoẹt”, nhét vào miệng hai phát là hết.
Nụ cười trên mặt Tống Quan Thư suýt nữa... đông cứng lại.
Từ nhỏ sống xa cha mẹ, hắn được nuôi dạy rất khuôn phép, ăn uống cũng phải có hình tượng.
Dù sau này xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, có đói cũng không bao giờ ăn kiểu “nhìn không ra nhân dạng” như thế.
Còn Khương Lăng thì nghĩ đơn giản
Vừa mới lấy chồng mà đòi ly hôn thì cũng quá khó coi.
Thủ tục phức tạp, rùm beng, lại dễ mang tiếng. Lỡ bị thù dai thì còn phiền hơn.
Củ khoai lang nóng hổi giúp cô lần đầu cảm nhận được chút “nhiệt” của thế giới này.
Ít nhất thì… cũng không phải mơ.
Cô nhét giấy hôn thú vào túi, phủi tay đứng dậy
“Không sao rồi. Về thôi.”
Ngoài trời vẫn còn không khí Tết, câu đối xuân đỏ rực dán đầy cửa, cả con phố tràn ngập màu đỏ tươi.
Ra khỏi phòng đăng ký kết hôn, Khương Lăng mới nhận ra, văn phòng dù cũ kỹ, vẫn còn ấm hơn ngoài trời rất nhiềụ
Tháng Hai ở phương Bắc, bầu trời xám xịt, tiêu điều, tuyết còn chưa tan, gió vẫn lạnh tê người.
Cô kéo cổ áo lại, cắn răng chống gió.
Cuộc sống mới… bắt đầu rồi.
Một cơn gió lạnh lùa qua, xuyên thẳng vào tận lớp áo bông dày cộp.
Khương Lăng co rút người lại, vẫn cảm thấy rét run.
Tống Quan Thư đẩy xe đạp tới, giọng điềm đạm “Anh đưa em về.”
Khương Lăng gật đầu, không hề khách sáo.
Dù gì cô cũng chẳng nhớ nổi đường về nhà, có người đưa về thì còn gì bằng.
Trong lòng thì lặng lẽ chửi thầm Ra vẻ quá đi
Hắn có xe đạp, thế mà sáng nay để cô cuốc bộ cả cây số đến phòng đăng ký kết hôn, bảo sao không đói lả người
Cô ngồi nghiêng trên yên sau, lần đầu tiên được cưỡi chiếc “28 Đại Giang huyền thoại”, trong lòng có chút hồi hộp.
Đường xóc, xe cao, yên sau lại nhỏ, cô vừa sợ ngã, vừa sợ lăn nguyên người ra đường, theo bản năng liền ôm chặt lấy eo hắn.
Tống Quan Thư lập tức cứng đờ.
Từ bé tới lớn chưa từng có nữ đồng chí nào thân cận như thế, dù cách mấy lớp áo bông cũng vẫn cảm thấy không quen.
Phản xạ đầu tiên của hắn là… muốn nhảy xuống xe hất tay cô ra.
Còn Khương Lăng thì càng sợ ngã, ôm càng chặt.
Một người muốn giãy, một người sống chết không buông.
Kết quả, cả hai cùng lăn quay ra giữa đường.
Đúng giờ hành chính, đường xá vắng vẻ, nhưng Khương Lăng vẫn nhanh chóng kéo cổ áo che kín mặt, chỉ để hở đôi mắt đen láy.
May mà chân tay không sao, chỉ có cái trán… đập vào đúng sống lưng của ai kia.
Cô ôm đầu nhăn nhó “Xương gì mà cứng dữ vậy trời…”
Bực bội dâng lên, cô nghiến răng “Đang yên đang lành, tự dưng quẹo xe chi vậy? Muốn té chết người ta à?”
⬅ Trước Tiếp ➡