⬅ Trước Tiếp ➡
Để dọn đường cho nữ chính tỏa sáng, “Khương Lăng” trong truyện bị biên kịch cho hắc hóa.
Tạ Lãng còn chưa thổ lộ tình cảm thì cô đã cố tình bám lấy Tống Quan Thư – người “hào quang sáng chói” hơn hắn.
Tạ Lãng vì đau lòng mà bùng nổ ý chí, phá liền mấy vụ án lớn, trở thành nòng cốt của cục cảnh sát.
Còn Tống Quan Thư?
Bị xử tử.
Mất đi Tống Quan Thư, không còn chỗ dựa. Khương Lăng trong truyện vì muốn "trèo caó, dù biết rõ Tạ Lãng đã có bạn gái vẫn cố tình trèo lên giường hắn.
Lúc bị vạch trần bộ mặt, Tạ Lãng rốt cuộc đá bay “bạch nguyệt quang” khỏi tim, rút tận gốc mầm thương nhớ.
Không còn sự bảo vệ của nam chính, “Khương Lăng” bắt đầu trượt dốc không phanh.
Cô bám lấy giới nhà giàu, đi làm tiếp rượu ở hộp đêm, cuối cùng bị vợ người ta thuê vệ sĩ đánh cho đến mức… liệt nửa người.
Khương Lăng chợt bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, chỉ biết thở dài nhìn tờ giấy hôn thú trên tay, lòng thầm khẽ run Một tờ giấy hôn thú.
Hai cái tên, một người bị bắn chết, một người liệt nửa thân.
Không biết nên gọi đây là hôn nhân hay... bản án song hình.
Phòng đăng ký kết hôn vào mùa đông lạnh lẽo, chỉ trông chờ vào một cái lò than bé tẹo để sưởi ấm. Các cán bộ ngồi trong phòng ký giấy cũng phải liên tục hà hơi xoa tay vì buốt.
Thế mà trong hoàn cảnh đó, Tống Quan Thư – chồng mới cưới của cô – chẳng biết từ đâu đem về một củ khoai lang nướng nóng hôi hổi, gói trong lớp giấy dầu cẩn thận rồi nhét thẳng vào tay cô để sưởi ấm.
Cán bộ bên cạnh liếc thấy cảnh tượng ấy, cười tủm tỉm. Hai vợ chồng mới cưới, trai tài gái sắc, lại dịu dàng săn sóc nhau, nhìn một đã thấy ấm lòng.
Mấy cặp đôi đến đăng ký cũng không khỏi ngó nghiêng.
Có cô gái còn thầm cắn răng ghen tị, người ta thì bạn trai vừa đẹp vừa hiền, lại còn biết quan tâm.
Còn bạn trai nhà mình?
Chuyên gia đạo lý, mở miệng là chỉ trích chủ nghĩa cá nhân, chê trách chủ nghĩa hình thức, đến cả yêu đương cũng đòi “chủ động phê bình, tự giác sửa sai”.
Khương Lăng thì chẳng cảm động chút nào.
Yêu chiều? Chăm sóc?
Toàn là diễn
Ánh mắt dịu dàng, lời nói quan tâm, hành động ân cần… với cô chỉ như phông nền tạm bợ để “che mắt thiên hạ”.
Chỉ có điều, mùi thơm ngọt ngào của khoai lang vẫn khiến bụng cô réo ầm ầm.
Trưa hôm nay, nguyên chủ xin nghỉ nửa buổi để đến làm thủ tục đăng ký. Cả buổi chưa ăn gì, lại đi bộ một đoạn đường dài. Không đói mới lạ.
Tống Quan Thư nan sinh viên duy nhất của phân xưởng nan vừa có nhan sắc, lại có học vấn, là “con mồi sáng giá” trong mắt nhiều cô gái.
Nhưng thích là một chuyện.
Lấy làm chồng lại là chuyện khác.
Tống Quan Thư xuất thân từ gia đình tư sản, mà thời buổi này dù chính sách đã nới lỏng, người ta vẫn ngại ngần cái gọi là “thành phần không tốt”.
Kết quả là lương cao, đẹp trai, học thức, nhưng… chẳng ai dám mai mối.
Hắn theo đuổi Khương Lăng suốt một thời gian. Nguyên chủ vốn ham hư vinh, nhìn thấy người ta bề ngoài sáng sủa, học hành đàng hoàng, cũng có chút lung lay. Nhưng mãi vẫn chưa gật đầụ
Mọi chuyện kéo dài đến tận trước Tết, cho đến khi trong nhà nổ ra chuyện lớn.
Gia đình bạn gái của em trai cô nan Khương Lập Văn nan kéo đến làm ầm lên, nói rằng con gái họ đã có bầu, nếu Khương Lập Văn không cưới thì kiện ra tòa vì tội "lưu manh"
Khương gia ban đầu cũng không ưa gì cô con dâu này. Nhưng cái bụng bầu kia thì không thể chối bỏ. Đành ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu chịu cưới.
Nhưng chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó.
Nhà gái bắt đầu đòi hỏi Phòng đâu? Ở đâu? Cưới xong vợ chồng son định ngủ chỗ nào?
Khương gia sống trong nhà tập thể của xưởng, có hai phòng, một lớn một nhỏ.
Phòng lớn dùng rèm ngăn lại, cha mẹ Khương cùng con gái ngủ chung.
Phòng nhỏ thì hai cậu con trai chen chúc.
⬅ Trước Tiếp ➡