Mấy năm trước, khi học đại học đều là như vậy. Bệnh ung thư lười của Giản Khâm đã tới gian đoạn cuối, không thể trị khỏi được, anh thích ăn đồ nướng BBQ nhưng lại không thích tự mình nướng. Căn bệnh nguy kịch này, chỉ có thể nằm trên giường thôi.
Mà anh cũng thà nằm trên giường còn hơn.
"Mấy năm nay anh có tìm người khác không vậy?" Giản Khâm hút một ngụm trà chua ngọt hỏi. "Nhà anh thúc giục gấp như vậy mà."
TV trong quán đang mở gameshow, tiếng TV, tiếng nướng thịt, cùng tiếng nói chuyện đan xen vào nhau, ầm ầm nhưng cũng rất tươi vui.
Bàn tay đang nướng thịt của Nghiêm Từ hơi ngừng lại, sau đó cười, ngước mắt nhìn TV, ý bảo Giản Khâm xem tiểu sinh lưu lượng đang nổi tiếng trên TV kia "Không tìm bạn đời đứng đắn. Người này, anh cũng đã bao dưỡng cậu ta mấy năm."
Giản Khâm biết, lấy tiền tài và diện mạo của Nghiêm Từ, thì việc này không hề khó. Ánh mắt anh trầm xuống, nhưng rất nhanh đã khôi phục tư thái "chuyện không liên quan tới mình thì cứ mặc kệ nó" như bình thường. Nhưng trong phút chốc, sự mất mát xuất phát từ bản năng vẫn không thể tránh khỏi.
Xuyên qua làn khói trắng, Nghiêm Từ chuẩn xác bắt giữ được khoảnh khắc này, hưởng thụ mà nở nụ cười "Đúng là nói cái gì là tin cái nấy mà."
Đệch. Bản tính súc sinh này đúng là không thay đổi mà.
Giản Khâm căm giận uống ly trà, "ùng ục ùng uc" sắp thấy đáy.
Nghiêm Từ lại gọi thêm nước.
Hơi nóng khi nướng BBQ bốc lên, bay vào mắt kính của Giản Khâm, kết thành bọt nước tinh mịn. Giản Khâm liền tháo kính xuống, để sang một bên.
Đôi mắt Giản Khâm hẹp dài, khi không có cảm xúc gì thì khóe mắt không có sức lực mà rũ xuống, lười biếng giống như một con mèo nhỏ. Nhưng chuyện này thì không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của anh, ngược lại càng làm anh thêm vài phần độc đáo.
"Sao lại đeo kính?" Nghiêm Từ nghi hoặc hỏi.
Quả thật là hồi đại học, Giản Khâm không hề đeo kính. Mà trên thực tế thì bây giờ anh cũng không cần đeo kính. Thị lực mắt trái là 5.3 mắt phải là 5.2, có thể nói là mắt tinh hơn người.
"À, chuyện này sao." Giản Khâm nuốt miếng thịt nướng nóng hôi hổi trong miệng xuống, nhìn gọng kính vàng một bên. "Đeo vào trông cho đứng đắn."
Lời này không sai, khi gỡ mắt kính xuống, khuôn mặt Giản Khâm đẹp tới mức công kính ánh nhìn của người khác, khi đeo kính lên thì ôn hòa hơn nhiều, trong giống như người học trò văn nhã.
Trước khi ăn cơm, Giản Khâm đã uống một cốc Coca và một ly trà sữa lớn, nên chỉ mới ăn mấy miếng liền no luôn. Anh vuốt cái bụng tròn vo của mình, giương mắt nhìn Nghiêm Từ.
Nghiêm Từ không khác hồi học đại học là bao, vẫn lưu manh y như thế. Nhưng mà, đã được giới kinh doanh mài giũa vài năm, trên người hắn nhiều thêm vài phần khí chất đàn ông thành thục, càng.. càng gợi cảm hơn.
Tục ngữ nói cấm có sai, no ấm sinh dâm dục, hiện tại, đầu óc Giản Khâm tất cả đều là bãi phế liệu màu vàng.
"Ăn xong rồi đi đâu?" Anh cắn ống hút, hỏi.
Ở chuyện "quan hệ" này, bọn họ không cần phải lảng tránh, bình thường giống như ăn cơm uống nước vậy. Nhiều năm qua, mức độ phù hợp của hai người trong phương diện này vẫn cực cao, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra khát vọng của nhaụ
"Nhà anh." Nghiêm Từ nói.
Giản Khâm gật đầu, trái tim đã bắt đầu ngứa ngáy.