"Tiểu Giản, buổi tối ăn cơm cùng nhau nha?" Nghiêm Từ thừa thắng xông lên nói. "Ăn đồ nướng BBQ."
Ngoại trừ đồ ngọt, Giản Khâm thích nhất là đồ nướng BBQ.
Anh biết đồ nước BBQ của Nghiêm Từ là gì, ý của Túy Ông không phải ở rượu , nhưng thật trùng hợp là, của anh cũng thế.
Ý của Túy Ông không phải ở rượu ý không trong lời, có dụng ý khác. http //tratụcoviet.vn/hoc tieng trung/tu dien/lac viet/T V/醉翁之意不在酒.html
"Được thôi." Giản Khâm nói xong, bỗng nhiên nhớ ra mình và Nghiêm Từ đã cắt đứt liên lạc 3 4 năm rồi, chắc là phương thức liên lạc đã sớm xóa bỏ.
Lúc ấy, khi chia tay, hai người không nói hẳn trực tiếp, mà sau khi bình yên trao nhau nụ hôn cuối ở sân bay, thì liền ăn ý mà cắt đứt liên lạc, cho đến hôm nay.
"Số điện thoại của tôi vẫn như trước kia." Giản Khâm nhàn nhạt nói. "Để tôi đọc lại cho anh."
"Anh biết." Khóe miệng Nghiêm Từ cong lên một nụ cười, dịu dàng ngắt lời Giản Khâm nói.
Giản Khâm nghe được lời nói bất thình lình, trái tim liền ngừng đập nửa giây.
May là, tiếng chuông di động của Nghiêm Từ đã giải cứu anh.
Nghiêm Từ xin lỗi mà nhìn Giản Khâm một cái, nghe điện thoại nói vài câụ
"Công ty có chút việc." Nghiêm Từ chưa đã thèm, nói. "Anh phải đi trước."
Đã phải đi từ sớm rồi.
Nhưng trước khi đi, Nghiêm tính cún còn không thành thật, đột nhiên rút ngắn khoảng cách của hai người, khi Giản Khâm còn chưa phản ứng kịp, thì liếm một cái lên khóe môi của Giản Khâm.
"Trà sữa." Nghiêm Từ cảm thấy mĩ mãn mà nói. "Ngọt."
Giản Khâm nghĩ, cảm thấy cực kì bực bội, lại bị Nghiêm Từ chơi một vố. Càng bực hơn là, trong lòng anh lại cảm thấy ngọt ngào tràn lan?
Biết rõ là đối phương không phải là loại tốt đẹp gì, nhưng lại không biết cố gắng mà cam tâm tình nguyện đi vào Hồng Môn Yến .
Hồng Môn Yến trong văn hóa Trung Quốc, thuật ngữ này được sử dụng theo nghĩa bóng để chỉ một cái bẫy hay một tình huống vui vẻ nhưng trong thực tế lại nguy hiểm. https //vi.wikipedia.org/wiki/Hồng Môn yến#Trong văn hóa
Trà sữa cũng không thể hóa giải nỗi phiền muộn của Giản Khâm, anh lấy thuốc lá từ trong ngăn kéo ra, đi đến sân thể dục.
Mấy năm nay, vì làm thầy giáo, nên Giản Khâm cũng dần hút ít thuốc lá hơn. Cũng không hiểu vì sao, khi thấy Nghiêm Từ, thì cơn nghiện thuốc lá lại dâng lên.
"Thầy Giản cũng hút thuốc sao ạ?" Trùng hợp là đám nhóc trong lớp cũng đang học thể dục, mấy cậu nhóc hoạt bát thấy anh liền tò mò tới chào hỏi.
Trẻ con thì biết cái gì.
Giản Khâm nhìn đám trẻ con "Các em có bỏ tiền ra mua sao? Trẻ con mà nhiều chuyện vậy?"
"Thầy Giản hung dữ quá đi."
Tuy nói là trẻ con, nhưng đám nhóc trung học phổ thông đã biết đánh giá người khác, biết bình thường Giản Khâm tức giận thì tức giận, nhưng tính cách của anh thật lại không hề nóng nảy. Tính tình thầy Giản thật ra rất tốt đó.
"Thầy ơi, tâm trạng thầy không tốt sao?" Mấy học sinh kia cười hỏi.
"Thầy Giản của các em đang rất vui." Nói xong, thầy Giản liền tắt thuốc, nghênh ngang rời đi.
Thật là những đứa nhóc phá hoại thế giới trưởng thành của người lớn mà.
Đương nhiên, thầy Giản của chúng ta không yếu, chỉ lười thôi.
Bàn thịt nướng thơm phức, làn khói màu trắng ngà bốc lên không ngừng.
Giản Khâm rảnh rỗi mà ngồi trên ghế dựa mềm mại uống trà tắc, chờ Nghiêm Từ gắp thịt đã nước xong vào bát mình.