⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi sáng hôm sau, hiếm khi thấy Bùi Dĩ Thương đến sớm một cách lạ thường, không ngờ Phó Uyển lại tới sớm hơn.
Hiện giờ phòng huấn luyện vẫn chưa có người, Bùi Dĩ Thương bước chân từ từ đến gần cô, cúi người xuống thì thấy cô đang đeo tai nghe và xem video trên điện thoại, hai cơ thể trần ͙truồng như nhộng đang đang vận động điên cuồng, mặt và tai của người phụ nữ đã sớm đỏ bừng.
Nhìn dáng vẻ xấu hồ của cô liền không nhịn được mà đưa mắt nhìn chằm chằm, Bùi Dĩ Thương đưa tay tháo xuống một bên tai nghe của cô khiến cả người cô run lên.
Phó Uyển lập tức che điện thoại lại, nhanh chóng đứng dậy chối bỏ “Em, em không có xem, đây là, đây là do ngày hôm qua lúc thay quần áo thì phát hiện ở trong phòng học, cho nên mới…”
Cô không phải cố ý xem lén.
Nhìn dáng vẻ như thể có một trăm lý do khác nhau để bào chữa của cô khiến cho Bùi Dĩ Thương bỗng chốc nhếch khóe môi cười, trong lòng muốn trêu chọc cô.
Anh lấy ghế ngồi sát lại gần cô, cơ thể dần tiến tới “Anh có nói gì đâu, sao em lại chột dạ? Mặt đã đỏ đến như vậy mà vẫn kiên trì xem à, chẳng lẽ em tò mò về nội dung của nó sao?”
Phó Uyển vô cùng căng thẳng trước vẻ mặt tươi cười đầy nghiền ngẫm của người đàn ông, cô có chút khó chịu vội vàng lùi lại, nhưng càng tránh đi, người đàn ông càng bám theo sát.
“Anh Bùi, anh tới gần quá rồi.” Phó Uyển nhút nhát dựa người vào cửa sổ “Chẳng qua là em đang hoàn thành khóa học mà thôi, không có tò mò về nội dung.”
Nghe vậy, Bùi Dĩ Thương đưa cánh tay đặt lên hai bên vai của Phó Uyển, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô nói “Thực ra làm t̠ình cũng là chuyện bình thường đối với người trưởng thành. Nhưng nếu như em thật sự tò mò, cũng có thể tìm anh… Đi sâu vào tìm hiểụ”
“Không, không cần.”
Phó Uyển càng từ chối anh, Bùi Dĩ Thương lại càng như được voi đòi tiên, nhìn thấy có người đang đi vào phòng huấn luyện, anh nhanh tay kéo rèm cửa ngăn chặn người khác vào, sau đó nói “Em hãy nghĩ kỹ lại những lời anh nói ở nhà vệ sinh. Nếu đi theo anh, bất luận là những người trong trại huấn luyện hay Trình Như đều không một ai dám bắt nạt em.”
Phó Uyển giống như đang nghiêm túc suy nghĩ điều gì đó, Bùi Dĩ Thương nhìn dáng vẻ bối rối của cô thì biết cô đang lựa chọn.
Dựa vào vị trí của Phó Uyển thì dù là ở nhà họ Phó hay trại huấn luyện, cô cũng sẽ đều bị bắt nạt. Cảnh tượng bị lột sạch quần áo ngày hôm qua, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Nhưng Phó Uyển vẫn không thể nào quyết tâm đưa ra lựa chọn, cô đành mím môi “Vậy anh sẽ không bắt nạt em chứ?”
Nghe vậy, Bùi Dĩ Thương nhìn thấy dường như cô đã có chút lay động, cười một cái rồi cầm điện thoại lên chỉ vào hình ảnh bên trong, nói “Nếu như vậy thì nhất định sẽ bị bắt nạt.”
Phó Uyển ngước mắt lên nhìn, thì thấy trong video có một người đàn ông với gương mặt đầy tình du͙c đang ra sức chuẩn bị đụ người phụ nữ, trong nháy mắt gương mặt của cô lại đỏ bừng.
“Nhưng em không cần sợ đâu, anh sẽ không có thô lỗ đến như vậy. Khi em thử rồi sẽ biết.”
Bùi Dĩ Thương đưa tay ôm lấy eo của cô, đôi môi kề sát vào cổ của cô nhẹ nhàng ngửi, mùi hương trên người phụ nữ thơm đến mức khiến cho anh không thể nào kiềm chế thêm chút nữa.
Đôi mắt Phó Uyển hơi cụp xuống, nhìn mái tóc ngắn được tỉa cẩn thận của người đàn ông, cả đầu của anh cũng đã kề sát vào cổ cô, nhìn dáng vẻ hết sức dụ tình.
Cảm thấy có lúc Bùi Dĩ Thương vô tình đưa môi hôn lên da thịt co, Phó Uyển không từ chối, ngược lại nhân lúc anh không thể nào nhìn thấy gương mặt cô mà khẽ nở nụ cười đắc ý.
⬅ Trước Tiếp ➡