#daongucu
“Con khốn, cô cho rằng nếu được Bùi Dĩ Thương che chở thì tôi không cách nào đụng đến cô phải không? Lột sạch hết cho tôi, lát nữa ném ra ngoài cho tất cả mọi cùng ngắm ”
Bùi Dĩ Thương vừa mới đi tới gần nhà vệ sinh thì lập tức nghe thấy giọng nói cay nghiệt của Trình Như, ngay lúc anh đá văng cánh cửa nhà vệ sinh, liền nhìn thấy Phó Uyển đang bị một đám người vây quanh lột quần áo, quần áo tơ lụa trên người xé đến nổi không còn hình dạng, vô cùng hở hang.
“Cút ra ngoài hết cho tôi ”
Bùi Dĩ Thương đẩy mấy người đang đứng gần mình ra, đưa tay đỡ Phó Uyển từ dưới sàn đứng lên.
Trình Như đi tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ “Bùi Dĩ Thương, anh như vậy là đang bảo vệ cô ta sao? Lại còn đuổi theo đến nhà vệ sinh để giúp cô ta ”
Bùi Dĩ Thương ôm lấy bả vai đang run rẩy của cô, liếc mắt nhìn Trình Như, cười nhạt “Đúng đấy thì sao, cô muốn gây khó dễ cho tôi? Trình Như, bắt đầu từ bây giờ nếu như tôi còn nhìn thấy cô làm chuyện như vậy với cô ấy, tôi chắc chắn sẽ làm lại hành động này với cô ”
Hai người đối mặt ánh mắt nhìn nhau không ai chịu nhường ai, một hồi lâu Trình Như mới hừ lên một tiếng, sau đó gọi toàn bộ người trong nhà vệ sinh đi.
Lúc đi ra ngoài, Trình Như hơi liếc mắt về phía sau lưng, thấy Phó Uyển đang nằm trong lòng ngực của Bùi Dĩ Thương đột nhiên ngước mắt lên ra tín hiệu cho cô ta yên tâm, sau khi tiếp nhận được tín hiệu cô ta mới quay đầu đắc ý cười một tiếng, sau đó trở về phòng huấn luyện.
Bùi Dĩ Thương nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Phó Uyển trong lòng ngực của mình, ôm cô kéo vào một chỗ rộng khác, người phụ nữ ra sức phản kháng nhưng không có tác dụng gì.
“Anh, anh buông tôi ra trước, quần áo của tôi…”
Vẻ mặt của Phó Uyển uất ức đưa tay cố gắng che trước ngực, nhưng quần áo rách đến không còn hình dạng, ngay cả dây đeo bên trong cũng đã bị xé đứt, căn bản che cũng không có tác dụng gì, da thịt trắng nõn của cô từ lâu đã phơi bày trước mặt người đàn ông.
Cô bị Bùi Dĩ Thương ôm chặt lấy eo, cả người áp sát vào người anh.
Nhiệt độ trên cơ thể của người phụ nữ như khiến cho anh bị nhiễm độc, khoảng cách hai người gần đến mức anh có thể nhìn thấy cả lông tơ trên cơ thể của cô.
Nhìn dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng yêu của Phó Uyển, ban đầu Bùi Dĩ Thương còn cảm thấy đau lòng nhưng giờ lại dần dần đổi ý.
Ánh mắt nóng bỏng của Bùi Dĩ Thương nhìn chằm chằm vào cơ thể mềm mại của Phó Uyển, lần nữa nghe được tiếng nuốt nước bọt, anh nâng cằm của cô lên để cô nhìn mình “Đã bị bắt nạt đến như vậy, mà vẫn có thể nhẫn nhịn sao? Nếu như vừa rồi không phải anh giúp em thì dáng vẻ bây giờ của em đều đã bị tất cả mọi người nhìn thấy rồi.”
Khóe mắt Phó Uyển ươn ướt, rõ ràng là cô đang khóc nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nhìn người đàn ông kia, nói “Không thể phản kháng được, em không phải đối thủ của cô ấy. Anh Bùi, anh buông em ra trước có được không?”
Ánh mắt của người phụ nữ lộ ra vẻ sợ hãi, giống như đối với tình cảnh trước mắt so với những người vừa nãy còn lo lắng hơn.
Nghe vậy, Bùi Dĩ Thương không những không buông tay, ngược lại càng ôm chặt hơn, sát lại gần hơn nữa.
“Ai nói em không thể phản kháng được? Phó Uyển, anh bảo đảm với em bọn họ sẽ không dám bắt nạt em nữa.”
Cơ thể của người phụ nữ này vô cùng mềm mại, mềm mại như vậy khi ôm vào lòng giống như có thể khiến cho sức lực trong người anh không khỏi tăng lên, tâm trí không thể giữ vững.
“Không… không cần, em không cần…”
Phó Uyển kiên quyết lắc đầu từ chối, quả nhiên đầy là câu trả lời mà Bùi Dĩ Thương đã biết trước nên không hề có chút thất vọng nào.
“Em sẽ cần, trước hết anh sẽ không ép em.”
Cuối cùng Bùi Dĩ Thương cũng chịu buông tay ra, sau đó cởi áo khoác của mình trùm cơ thể của người phụ nữ lại, đề nghị nói “Trở về phòng thay quần áo trước đi, có cần anh giúp em không?”
Bùi Dĩ Thương nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô, dường như hơi ấm trong lòng bàn tay của anh vẫn chưa tan biến, bỗng chốc anh nở nụ cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.