⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếp theo, thứ được thả ra trước mắt, là một bộ phận sinh dục thật lớn với những đường gân ngoằn ngoèo xấu xí.
Sẽ chết mất!
Hạnh Mính hoảng sợ đối diện với ánh mắt say mê yêu cầu cô thỏa mãn dục vọng của anh. Dường như anh hoàn toàn không biết, làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả gì cho cô, cũng không hề biết làm như vậy sẽ khiến miệng vết thương trên mặt cô bị xé rách ra càng to hơn.
Hoặc giả có lẽ anh có biết, nhưng anh càng muốn làm như vậy, đặt dương vật trong miệng cô, giống như trừng phạt, nhìn ba vết cào trên mặt cô từ từ vỡ ra.
Miệng lưỡi chống lại côn thịt, Hạnh Mính liều mạng phản kháng, cố gắng hết sức lui về phía sau. Cô thật sự quá đau, da thịt trên mặt bị lôi lôi kéo kéo, miệng vết thương chắc chắn đã vỡ ra, có lẽ còn xé rách tới mang tai.
"Hu hu!" Hạnh Mính đau đớn muốn chết, túm chặt ngón tay anh, móng tay cắm sâu vào làn da trắng bệch, tạo thành những dấu móng tay bán nguyệt màu hồng nhạt.
Tuy sức lực của cô nhỏ, nhưng loại phản kháng như có như không này càng làm lửa giận trong lòng Nguyên Tuấn Sách bùng phát mạnh hơn. Khóe miệng mím chặt, không nói không cười, tức giận rũ mắt nhìn người dưới thân, anh đỡ lấy dương vật, cố chấp nhét nó vào trong miệng cô.
"Nôn!" Hạnh Mính dùng hết toàn bộ sức lực đẩy ra anh.
Lòng bàn tay hiện lên ngọn lửa xanh lam, nắm tay hạ xuống, đánh thẳng lên người cô.
Hạnh Mính bị đánh trúng, bắn ra xa mấy thước, nằm trên mặt đất, ôm vai phải bị thiêu bỏng rát, khóc rống.
Nguyên Tuấn Sách nhìn mấy dấu bán nguyệt đó cô ban tặng trên người mình, mặt không cảm xúc, chân dẫm lên mặt cỏ, từng bước đi đến trước mặt cô.
Côn thịt giữa háng vẫn cứ sừng sững không ngã, dương vật sưng to xung huyết, ngẩng cao đầu, kề sát bụng. Quy đầu hồng nhạt đặt trên thứ hung khí dữ tợn đó vừa tương phản lại vừa có hơi buồn cười. Nhưng dù cho có màu hồng nhạt non nớt làm nền, thì vẫn không thể che giấu kích thước đáng sợ của côn thịt.
"Bạn học Hạnh, đừng phản kháng tôi."
Hạnh Mính đã bất chấp vết thương trên mặt miệng, khóe miệng trề ra, bật khóc thật to. Mấy ngày nay, trên người cô đã có đủ các loại vết thương, bả vai là bị nhiều nhất, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, khiến cô đau đớn muốn chết.
Mà tên yêu quái không có tình người, không có năng lực cảm thông kia, lại lần thứ hai nắm tóc, kéo cô lên, ép cô quỳ thẳng trên mặt đất, tiếp tục há miệng, nhét quy đầu vào trong.
Gương mặt Hạnh Mính đã bị máu đỏ phủ kín, không thể nhìn rõ những vết thương lúc đầu.
Cả người Hạnh Mính lung lay sắp đổ, Nguyên Tuấn Sách khống chế đầu cô, ra sức cắm vào yết hầu non nớt.
Thoải mái.
Đại não ầm ầm nổ mạnh, cảm giác được bắn ra khiến cho anh phiêu diêu, dục tiên dục tử. Máu trong cơ thể cứ như đọng lại rồi điên cuồng chảy ngược.
Nguyên Tuấn Sách nhắm chặt mắt, nhìn như đang thống khổ, nhưng kỳ thật anh đang sảng khoái đến chảy nước mắt. Nguyên Tuấn Sách không nhịn được mà cong lưng, bàn tay to che sau gáy cô, dưới háng hung hăng đẩy về phía trước, đâm thủng yết hầu, côn thịt xuyên qua thực quản xoắn chặt.

⬅ Trước Tiếp ➡