Đôi môi run rẩy phun ra vài câu, giọng nói nghẹn ngào khẩn cầu. Ngón tay rất nhanh đã không thể ngăn nổi máu, máu nhanh chóng thoát ra từ khe hở ngón tay, chảy dọc theo mu bàn tay. Quá nhiều máu, lúc này cô đã không thể nghĩ đến chuyện mình có bị phá tướng hay không, cô chỉ nghĩ cách cầu xin anh, để lại một cái mệnh tiện này cho cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách không để ý đến cô, nâng cánh tay còn lại, cầm lấy đoạn da mà ngón tay vừa cào ra.
Da thịt non mịn, mềm như sợi bông, đây là làn da xinh đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy, nếu có thể dùng lên người mình, nhất định sẽ rất thoải mái.
"Bạn học Hạnh cũng không phải không có tí tác dụng nào đâu. Làn da như vậy, chỉ có cậu mới có, chu kỳ sinh trưởng của làn da con người là khoảng tầm 28 ngày. Tôi nghĩ, tôi còn có thể lấy được nhiều da hơn từ trên người cậu."
Giọng điệu tàn nhẫn, khóe miệng còn khẽ cong: "Cứ như vậy, mãi cho đến chết mới thôi, bạn học Hạnh sẽ có thể cống hiến cho tôi rất nhiều túi da xinh đẹp."
Hạnh Mính đau đến sắp hỏng, nào còn tâm trí đi nghe anh đang nói cái gì. Tên Nguyên Tuấn Sách này tàn bạo đến phát rồ, có lẽ anh chỉ dùng một câu nhẹ nhàng là có thể quyết định kết cục của cô.
"Không cần."
"Cậu nói cái gì?" Tiếng khóc thút thít đứt quãng, cô gái yếu ớt dường như chẳng thể mở nổi miệng, âm thanh cứ lí nhí trong cổ họng, nghe cũng không rõ ràng.
Hạnh Mính vốn đang ngồi xổm, lúc này cũng không nhịn nổi cơn đau mà cong eo, quỳ gối trên mặt cỏ, nước mắt nóng bỏng nhanh chóng thấm vào mặt đất.
Hôm nay Nguyên Tuấn Sách đeo một đôi giày thể thao trắng tinh, sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi. Cô phủ phục trên đất, vươn tay về hướng anh, bàn tay bắt lấy ống quần đồng phục, dùng sức lôi kéo, ngón tay cũng trở nên trắng căng chặt.
"Đừng giết mình."
Lần này Nguyên Tuấn Sách mới nghe rõ câu nói lí nhí phát ra từ cái giọng khàn khàn đó của cô.
Phía dưới sưng to đau nhức.
Anh tàn nhẫn nắm tóc cô kéo lên, trong khi một bàn tay khác còn cầm ít đã mỏng vừa cào xuống từ trên mặt cô.
Nước mắt trong khoảnh khắc đó đã trào ra khỏi hốc mắt, những giọt nước mắt vốn câm lặng lại như có thể nói muôn điều. Thật đáng thương, nước mắt càng rơi càng nhanh, nhanh như tốc độ đổ máu của cô.
Có đôi khi, Nguyên Tuấn Sách cũng không thể tán đồng với thẩm mỹ của nhân loại, nhưng anh cảm thấy, gương mặt này, đó là khuôn mặt nhỏ đẹp nhất trong các khuôn mặt mà anh đã từng nhìn thấy .
Đương nhiên, miệng vết thương trên mặt cô càng khiến mỹ mạo của cô thăng cấp thêm một bậc, xinh đẹp trong mắt anh, hoàn toàn khác biệt.
"Ah! Ưm! A!"
Ngón tay Nguyên Tuấn Sách dùng sức bóp chặt hai bên má, ép cô mở miệng, vết thương trên mặt bị tác động vào khiến nó vỡ ra lần nữa, đau nhức lan tràn, hơn nữa cô còn cảm giác được, dường như miệng vết thương còn bị kéo ra, càng lúc càng lớn.
Hạnh Mính thét chói tai, giữ chặt ngón tay anh, nhưng lại chỉ có thể giống như vỏ trai bị cạy ra, miệng bị ép há ra to hơn, cô quỳ trên mặt đất, nhìn lên anh.