Chẳng biết thế nào lại có một phần nhỏ bay chệch hướng sang trước mặt Nguyên Tuấn Sách. Một góc áo sơ mi đồng phục sạch sẽ của anh lập tức dính một ít tro bụi. Nguyên Tuấn Sách nhớ mang máng, đây là bộ đồng phục mà Hạnh Mính mặc ngày hôm qua. Sáng nay, lúc mặc bộ đồng phục này lên người, trong lòng anh còn có cảm giác kỳ quái.
Nhưng hiện tại, có chuyện càng kỳ quái hơn. Không giống như lúc trước, bây giờ Nguyên Tuấn Sách có thể phân rõ cảm xúc trong lòng mình giờ phút này, là tức giận, phẫn nộ.
Khi mọi người cùng cạnh tranh với nhau vì một vật phẩm yêu thích, các đối thủ thường có cảm giác kì lạ khiến họ không thích đối phương, vì đối phương đều là những người có tiềm năng may mắn nhận được vật phẩm kia. Cảm giác kì lạ đó tên là "Ghen ghét".
Nguyên Tuấn Sách không rõ thích là thứ gì, vì sao khi nghe thấy người khác mở miệng nói thích Hạnh Mính, lại khiến cho cảm xúc của anh sôi trào. Loại cảm xúc mãnh liệt không thể khống chế này sắp khiến anh hỏng mất.
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, bên tai vẫn vang lên tiếng ồn ào không thể che giấu.
Đôi bàn tay chắp sau người đã nắm chặt thành quyền, khi anh mở mắt ra một lần nữa, đồng tử đã nhuộm một màu đỏ thẫm không bình thường, yêu nghiệt như quỷ.
Rất muốn giết người.
Sau khi vất vả bò lên ngàn bậc thang, Hạnh Mính đi đến cổng đạo quán ngoài đỉnh núi. Trước đây vào thời gian này, phía gần cổng sẽ luôn có bóng dáng Tùng Nhai pháp sư đang quét dẹp lá rụng, giờ lại chỉ có ba tiểu đạo sĩ đang lau ngói tường.
Nhìn thấy cô tới, ba tiểu đạo sĩ đều cất tiếng chào hỏi. Dù sao thì cả đạo quán này, cho dù tính cả Hạnh Mính cũng chỉ mới có tám người, mọi người đều quen thuộc lẫn nhau, đều có thể gọi ra tên của đối phương.
Trong đạo quán, những sợi tơ hồng được buộc đầy trên hai cây cổ thụ đang phiêu diêu theo gió thổi, nom có vẻ rất là thích ý. Không khí trên đỉnh núi khá mát mẻ, trong viện được quét dọn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, đạo quán yên tĩnh, chỉ mùi trầm hương theo gió lan tỏa trong không gian.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngoài chủ điện dùng để thờ cúng, trước cửa có treo một trận bát quái trắng đen rõ ràng, nhưng trong phòng lại không có một bóng người.
Sư phụ không ở đây?
Rất kỳ quái, bình thường sư phụ rất ít khi xuống núi, ngẫu nhiên cũng người cũng sẽ vì nhận một vài tràng pháp sự nên mới xuống núi, nhưng thông thường sư phụ sẽ báo trước ba ngày với các đệ tử. Hơn nữa, mỗi lần người xuống núi đều phải làm nghi thức rất rườm rà.
Có một đạo sĩ ôm chậu, chạy nhanh từ phòng ngủ ra. Cánh cửa gỗ phía sau bị anh ta khép kín lại, Hạnh Mính dùng tốc độ nhanh nhất chạy qua.
Trong chậu nước có máu.
"Bên trong là.., Tùng Nhai pháp sư sao?" Cô dùng giọng khẳng định, muốn vòng qua người đó mà vào xem.
Không ngờ vị đạo sĩ kia lại chắn trước người cô, anh ta đã quy y, cái đầu trọc lốc bóng loáng, là một thiếu niên đã trưởng thành.
"Làm ơn, Năm Tự, để em vào thăm anh ấy!"
Năm Tự nhắm mắt lại, bất đắc dĩ lắc đầu.