An quay đầu lại, gương mặt không chút biểu cảm vừa rồi giờ lại xuất hiện một nụ cười mỉm cứng nhắc tiêu chuẩn: "Cảm ơn đã quan tâm, không mệt."
Nụ cười mỉm đó có thể nói là nụ cười tiêu chuẩn mẫu mực theo sách giáo khoa, nhưng cảm giác lạnh lẽo xa cách mà nó mang lại khiến người đối diện không khỏi run rẩy rùng mình. Vu Tề có hơi hối hận vì đã chủ động nói chuyện với anh.
Tần Nhạc Chí cảm thấy phiền thật sự, không muốn sợ anh, lại nhịn không được cảm giác kiêng kỵ từ tận đáy lòng. Cậu ta dứt khoát chuyển đề tài sang chuyện khác.
"Hạnh Mính đâu rồi? Sao ngày đầu tiên tạo đi học lại đã không thấy bóng người? Con bé ngốc đó gần đây đang làm gì không biết?"
Vu Tề nói: "Thấy việc nghĩa hăng hái làm, cậu ấy đã cứu mạng tao. Sáng nay còn được trường học phát thông báo khen ngợi."
"Đương nhiên tao biết chuyện này! Sao mày lại làm mất mặt cánh đàn ông nhu vậy? Lại cần một nữ sinh đi cứu mình? Chẳng may hai ngươi gặp chuyện không may, danh tiếng của trường học xem như hỏng luôn."
Tần Nhạc Chí dùng ngữ khí đùa giỡn, biểu cảm trên gương mặt cũng không phải thật sự khinh thường như trong lời cậu ta nói.
Vu Tề học dáng vẻ của cậu ta, một tay chống cằm: "Ừm, tao cũng cảm thấy nghĩ mà sợ, nhưng nếu ngẫm lại, nếu lúc ấy không được cậu ấy cứu, có khả năng tao đã chết trong con sông đó rồi. Cho nên, tao vẫn đang suy nghĩ, không biết nên báo đáp ân cứu mạng như thế nào."
"Sao thế? Mày chuẩn bị lấy thân báo đáp đấy à?"
"Mày đừng trêu ghẹo tao nữa, được không? Tao là người đứng đắn, hay là mày gợi ý cho tao chút đi."
"Tao có thể có chủ ý gì được" Tần Nhạc Chí bày ra dáng vẻ không kiên nhẫn, bĩu môi: "Hơn nữa, Hạnh Mính chính là kiểu người như vậy. Cậu ta suốt ngày thích hăng hái làm mấy việc nghĩa như vậy đấy. Hồi lớp 10 á, cậu ta còn vì cứu mấy con mèo hoang mà nhảy từ lầu hai xuống, đợt đó may là chỉ bị ngã trật khớp tay thôi."
"Mẹ kiếp, anh dũng như vậy á!" Vu Tề vỗ đùi: "Nữ hiệp."
Tần Nhạc Chí thấy nhiều không trách, xoè lòng bàn tay cười nhạo, đắc chí bày ra vẻ vô cùng hiểu con người cô: "Cậu ta á, thần kinh thô. Cho dù là ai thì cậu ta cũng sẽ bất chấp mà cứu như vậy, cho dù là tội phạm giết người cậu ta cũng sẽ cố gắng khuyên nhủ người ta hướng thiện tích đức. Giống như tự cho mình là siêu anh hùng ấy, tao còn nghi ngờ, không biết đầu óc cậu ta có phải có vấn đề hay không?"
Vu Tề mím môi, đôi mắt lấp lánh như phát hiện bí mật động trời nào đó.
"Tần Nhạc Chí, mày nói thật đi, có phải mày thích Hạnh Mính không?"
"Con mẹ mày ấy! Đừng vu hãm tao!"
"Ha ha ha, mặt đã đỏ rực rồi kìa. Coi như tạo đã nhìn ra rồi, thì ra ngày thường mày thích cãi nhau với cậu ấy như vậy, là vì muốn hấp dẫn lực chú ý của cậu ấy hả? Lòng tự trọng của mày cao như vậy, chắc chắn sẽ không chịu bỏ mặt mũi đi tỏ tình nhỉ?"
"Tên chết tiệt, mày thử lắm miệng một câu nữa xem tao có cho mày quay về bệnh viện không!" Tần Nhạc Chí thẹn quá hoá giận, nắm bừa một ít đất cát lên, ném qua chỗ Vu Tề.