Anh mỉm cười quan sát cô, cảnh sắc bên cạnh như bị bẻ cong. Hạnh Mính còn nảy sinh ảo giác, cô cho rằng tinh thần của mình không bình thường. Gương mặt Nguyên Tuấn Sách vẫn tái nhợt, giống như mặt người chết, thứ cảm xúc điên cuồng trong mắt anh tựa như muốn nói, anh muốn lột da của người con gái trước mặt.
"Miệng của bạn học Hạnh, tôi rất thích."
"Nếu tôi muốn có nó, có phải nên chặt đầu trước không?"
Chiếc khay trong tay cứ như được chuẩn bị trước, bưng tới để đựng cái đầu sắp bị chặt của cô.
Hạnh Mính chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có ngày bị dọa sợ đến ngất đi.
Cô trời sinh có gan lớn, không sợ ma quỷ không sợ côn trùng, cho dù xem phim kinh dị cũng có thể trấn định hơn người bình thường. Từ khi cô biết xem phim kinh dị là một hành vi vô cùng dũng cảm trong mắt các bạn cùng lứa tuổi, cô liền thích thể loại phim điện ảnh này.
Mỗi khi xem phim điện ảnh cũng khá thú vị, trong khi các người xem khác bị các con quỷ đột nhiên nhảy ra dọa sợ đến khóc lóc thét chói tai, suy nghĩ của Hạnh Mính lại luôn lệch hướng sang hiệu quả trang điểm trên mặt diễn viên, cô cảm thấy diễn viên không "lương thiện", "đáng yêu" như nhóm quỷ hồn chân chính.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng hôm nay, rốt cuộc cô cũng đã được chứng kiến thứ còn đáng sợ hơn ma quỷ.
Hồ Anh Tài đem mâm phóng tới cô đầu giường, anh cúi người đi rình coi giấu ở trong chăn tiểu nhân, chỉ lộ ra một đôi mắt cùng anh đối diện.
Nhân loại hoảng loạn nhát gan.
Anh cười tươi, lộ ra hàm răng trắng với 8 cái răng tiêu chuẩn, đôi mắt màu mật với ánh nhìn sâu sắc: "Đây là đồ ăn bình thường của tôi, hẳn là cô có thể ăn. Đã ngủ lâu như vậy, chắc bụng đã đói đến không chịu nổi rồi đi."
Hạnh Mính co người, dấu mặt vào trong chiếc chăn vải cotton thô ráp, mũi ngửi thấy mùi huân hương quen thuộc thuộc về Nguyên Tuấn Sách.
"Cảm ơn.." May mắn, xem ra tên yêu quái này không quá đáng sợ, Hạnh Mính nghĩ thầm.
Nghe được lời cảm tạ, Hồ Anh Tài cũng lộ ra ánh mắt hiền lành, lặng lẽ nói với Hạnh Mính: "Đừng thấy tên kia dịu dàng mà nhầm, cô ngàn vạn lần đừng để vẻ ngoài của tên đó mê hoặc. Tên đó chỉ dựa theo thẩm mỹ của nhân loại để tạo ra một túi da hoàn hảo thôi. Tính cách hay phương thức nói chuyện cũng tuân theo quy tắc xã hội của nhân loại các người, học tập thứ gọi là "Lễ phép"."
"Đối với nhân loại tính tình tàn bạo hoặc là động vật hung dữ, các người đều thống nhất gọi chúng là động vật máu lạnh. Tên kia chính là loại yêu quái như vậy. Nguyên Tuấn Sách chỉ là giỏi ngụy trang, che giấu bản tính, cho nên cô nhất định phải cực kỳ cẩn thận, luôn luôn cảnh giác. Tôi còn đang lo, cô nhát gan lại dễ bị dọa ngất như vậy, không biết có thể kiên trì sống sót được mấy ngày trong tay cậu ta đây."
Hạnh Mính muốn rút lại lời vừa rồi, cô cảm thấy tên hồ yêu trước mắt cũng chẳng tốt đẹp gì, chắc chắn là anh ta đang ôm một loại tâm thái xem kịch vui: Đánh cược xem cô có thể sống đến ngày mai hay không, còn tới đây để đùa giỡn cô.