Tốt xấu gì thì cũng nên rưới cho cô chút sốt cà chua chứ, a a a.
Nguyên Tuấn Sách lại lấy ra một mâm đồ gì đó từ tủ lạnh, Hạnh Mính ngồi thẳng người nhìn qua, cho rằng đó là những thứ cô có thể ăn: "Bạn học Nguyên, cậu muốn làm cơm sao?"
Anh quay đầu nhìn cô, cầm thứ trên cái mâm lên, là một tấm da rất dài.
Da.. Là da người thật sự! Làn da đó khác hẳn da heo hay da trâu.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, Nguyên Tuấn Sách dùng móng tay, cắt một phần nhỏ từ tảng đá dài đó. Phần da được cắt ra chỉ dài tầm ngón út được anh đặt trên mặt, đầu ngón tay toát ra ngọn lửa u lam.
Phần da đó như được da hòa tan, biến mất trên mặt anh, mà vết thương trên xương gò má kia của anh cũng biến mất một cách kỳ tích.
"Bạn học Hạnh có vẻ rất kinh ngạc vì tôi có một tấm da người nhỉ?"
Cả người Hạnh Mính run rẩy không thể kìm chế, khiến bộ dao nĩa làm từ thép cô đang cầm trong tay cùng run run theo, va chạm với cái bát làm từ gốm sứ: "Đó là, ai da."
Nguyên Tuấn Sách bưng mâm đi tới, Hạnh Mính đột nhiên có một dự cảm không tốt lắm, cô càng cảm thấy hối hận vì những lời vừa rồi mình buột miệng thốt ra. Cô không muốn biết, không muốn biết một chút nào!
Nguyên Tuấn Sách đi đến bên cạnh cô mới dừng lại, khom lưng, di chuyển cái mâm đến trước mặt cô.
Mảnh da bên trong vẫn còn có vệt máu chưa khô, giống như tiết canh, lúng búng như thạch trái cây. Có thể nhận ra, chủ nhân của tấm da này rất trắng, bên trên có một mảng hoa văn màu đen vừa quen thuộc lại vừa chói mắt, nó giống hệt như hình xăm trên cánh tay trong trí nhớ.
Đầu ngón tay lạnh băng của Nguyên Tuấn Sách vươn ra, đùa nghịch sợi tóc rơi xuống trên má phải của cô, đầu ngón tay cọ qua gương mặt, vuốt ve vành tai: "Cậu nghĩ xem, liệu Tùng Nhai pháp sư của cậu có nhớ những mấy khối da vốn ở trên người anh ta này không?"
Vừa ôn nhu lại vừa bạo ngược, Nguyên Tuấn Sách dùng ngữ khí mềm mại nhất nói ra những lời tàn nhẫn như vậy, thậm chí còn tặng kèm một nụ cười âm trầm trí mạng.
"Huệ ơi --" Hạnh Mính đẩy ghế dựa ra, chân nhũn ra chẳng thể bước đi, đầu gối đập mạnh xuống thảm.
Cô bóp cổ, dạ dày cuộn trào từng đợt từng đợt, nước mắt nóng bỏng rơi xuống. Lúc này cô đã chẳng thể nôn ra thứ gì, đầu lưỡi hơi thè ra, vặn vẹo hít thở không thông, gương mặt tái nhợt.
Nguyên Tuấn Sách một tay nâng mâm, đứng tại chỗ, trên gương mặt vẫn treo ý cười dịu dàng, rũ mắt, lông mi trong lúc lơ đãng nhẹ nhàng chớp, khí chất u buồn thanh khiết như hoa sen, ánh mắt có hồn, phong tình vạn chủng.
Hạnh Mính cảm thấy trời đất trước mặt đang quay cuồng.
Mặc dù bên ngoài là ban ngày, nhưng căn biệt thự này vẫn tối tăm như cũ, tràn ngập hơi thở âm u, không hề có cảm giác như có người sống. Ánh mặt trời không thể chiếu tới nơi này, hương vị ẩm ướt mốc meo tràn ngập, chui vào xoang mũi. Căn phòng này giống như nơi ở của các vong linh, tràn ngập khí lạnh âm trầm, khiến đầu óc con người quay cuồng, cả người nặng nề cứ như bị bóng đè. Cánh tay nổi đầy da gà da vịt, các hạt nhỏ như con muỗi lâm tâm phủ kín những phần da thịt lộ ra ngoài của cô.