⬅ Trước Tiếp ➡
Ăn que cay cũng không thể giảm bớt áp lực trong nội tâm cô, lại càng không muốn quay về phòng học, không muốn nhìn thấy anh.
"Lộ Điệp, cậu đi về trước đi, cứ nói với thầy chủ nhiệm là mình trốn học."
"Làm sao vậy? Sao mình cứ cảm thấy cậu đang rầu rĩ không vui thế?" Lộ Điệp ngồi xuống bên cạnh cô, hai tay chống gương mặt trẻ con, vểnh miệng: "Có chuyện gì thì cứ nói với mình. Đừng nghẹn một mình trong lòng, cậu chỉ được cái thần kinh thô, còn thích đấu đá lung tung."
"Tuy mình cũng rất cảm kích chuyện cậu sẵn sàng lắng nghe tâm sự của mình, nhưng nói với loại người miệng rộng như cậu, giống như bắc loa thông báo cho toàn bộ học sinh trong trường, vì sao mình rầu rĩ không vui."
Lộ Điệp vung tay, giả vờ quạt gió, xấu hổ cười ha ha: "Nào có nào có! Người ta chỉ không quản được miệng của mình thôi. Ở phương diện lắng nghe tâm sự cho lời khuyên này, mình rất chuyên nghiệp!"
Hạnh Mính liếm nước sa tế cay nồng trên ngón tay: "Đã nhìn ra. Nếu không có ngón nghề này, cậu cũng không lắm được nhiều bát quái trong trường như thế, hơn nữa còn làm cho bọn họ cam tâm tình nguyện nói cho cậu."
"Ai nha, vậy mình cũng bật bí luôn. Trong cái trường học này, không có phiền não mà Lộ Điệp mình không trị được!" Cô ấy vỗ vỗ ngực bảo đảm.
Hạnh Mính duỗi thẳng chân, đang muốn mở thêm một gói que cay bản to nữa thì cảm nhận được có thứ gì đó trong túi áo đồng phục động đậy.
Đôi mắt cô nhíu lại, ánh mắt bắt gặp ánh sáng của linh phù. Cô vội vàng đứng dậy, nhét toàn bộ que cay vào trong lòng Lộ Điệp.
"Bụng đau, mình đi WC, cậu nhanh về phòng học đi."
Cô dùng tốc độ bàn thờ, vừa mới nhảy lên thì bóng người đã biến mất. Trong bóng đêm chỉ còn lại một trận gió tiêu điều, xẹt qua đống bụi bặm trên mặt đất.
Linh phù được thả ra, bây về một hướng, là sau núi!
Lại là sau núi.
Hạnh Mính chạy về hướng đó, chân không nhịn được mà phát run.
Chỉ mong lần này, đừng để làm cô gặp phải cây dương xỉ phát điên kia nữa. Bây giờ đang là lúc hắc nguyệt phong cao, nếu bị đánh chết ở kia sẽ không có ai nhặt xác cho cô.
Tiếng chuông tan học vang lên, Diêm Bằng gõ sách giáo khoa lên bàn học trên bục giảng, ý bảo lớp trưởng: "Thu sách bài tập làm đề thi mô phỏng của toàn bộ học sinh trong lớp, các em có thể tan học được rồi. Học sinh ngoại trú nhất định phải nhanh chóng về thẳng nhà, trên đường chú ý an toàn."
"Hẹn gặp lại thầy!"
Đinh Vi cầm một chồng sách bài tập toán thật dày giao cho thầy giáo: "Thầy Diêm, còn hai người chưa nộp, là Hạnh Mính và Nguyên Tuấn Sách. Hai người cũng không tham gia tiết tự học buổi tối."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Diêm Bằng nhíu mày, trong lòng có một hạt giống hoài nghi nảy mầm : "Thầy biết rồi, em trở về đi, ngày mai thầy sẽ nói chuyện với hai em học sinh đó."
Đinh Vi vừa định đi, thầy Diêm lại gọi cô ấy lại.
"Gần đây, em ở trong lớp có phát hiện hai người bọn họ có gì không thích hợp không? Ví dụ như, yêu đương gì đó?"

⬅ Trước Tiếp ➡