"Ừm." Nguyên Tuấn Sách không chút khiêm tốn, gật đầu thừa nhận.
Hạnh Mính cảm thán: "Thật tốt, mình cũng muốn biến thành người như cậu vậy. Có cảm giác chuyện gì cậu cũng biết làm, mình chỉ biết mỗi chuyện chạy bộ, sau này lúc thi đại học chắc là sẽ vào một trường dạy thể dục chuyên nghiệp, học sinh của loại trường đó toàn là nam sinh thôi."
"Sẽ không."
Hạnh Mính không hiểu được ý anh: "Thành tích học tập của mình không tốt, chỉ có thể dục là sở trường duy nhất của mình."
Nguyên Tuấn Sách dừng bút: "Ý của tôi là, cậu sẽ không vào được loại trường đó đâu, vì tôi sẽ tìm một cơ hội giết chết bạn học Hạnh, để cậu vĩnh viễn ở lại bên tôi."
Anh nghiêm túc nói, hơn nữa còn mỉm cười, gương mặt xinh đẹp không chút tỳ vết, không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.
Những lời như vậy, Nguyên Tuấn Sách từng nói với cô không chỉ một lần, anh muốn giết cô.
Lần đầu tiên cô chỉ cảm thấy anh đang đùa giỡn, lần thứ hai cảm thấy là do anh thích cô, vậy còn lần thứ ba, lần thứ tư thì sao?
Chính bởi vì gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết này của anh, cho nên cô mới càng cảm thấy đáng sợ. Nụ cười mỉm sạch sẽ ngây thơ, khiến cho người nhìn cảm thấy anh đã luyện tập hơn một ngàn lần mới có thể làm được như vậy, mỗi một nụ cười đều giống nhau như đúc.
Nguyên Tuấn Sách tiếp tục cúi đầu ghi chép, Hạnh Mính nhìn cánh tay phải không ngừng run rẩy của mình, một cảm giác lạnh lẽo, nỗi sợ hãi vô danh chạy dọc từ lòng bàn chân hướng lên trên, mãnh liệt lại tê ngứa như bị sâu gặm cắn, dần dần ăn mòn các cảm quan khác. Sự sợ hãi đó xông thẳng lên đại não.
Thật đáng sợ.
"Hạnh Mính!"
"A!" Cô sợ tới mức giật bắn người, thét chói tai, các bạn học đều quay đầu nhìn cô.
Lộ Điệp xấu hổ, cánh tay vừa vươn ra giờ lại ngượng nghịu dừng giữa không trung: "Mình chỉ vỗ vai cậu một cái thôi mà."
Hạnh Mính cuối cùng cũng có cái cớ thoát khỏi anh, bắt lấy tay của Lộ Điệp, kéo cô ấy ra ngoài phòng học.
"Làm gì vội vậy? Đi đâu thế? Tiết sau là tiết tự học buổi tối rồi." Lộ Điệp hỏi.
Hạnh Mính đi ra đến ngoài cửa lớn, mới thở dốc. Lúc này bầu trời đã tối rồi, mấy bóng đèn trong sân thể dục của trường học cũng đã lác đác sáng lên. Nơi sáng nhất trong trường, có lẽ là tiệm tạp hóa trong góc này, nơi này đèn đuốc sáng trưng.
"Đi mua que cay với mình."
"Mình còn tưởng là có chuyện gì cơ. Muốn ăn que cay thì cứ nói thẳng, vừa rồi cậu thét lên khiến trái tim mình suýt bắn ra ngoài."
Hiện tại, cách duy nhất có thể khiến Hạnh Mính bình tĩnh lại, chính là vừa chạy vừa điên cuồng nhét mấy cái que cay bản to vào trong miệng: "Vừa rồi cậu định gọi mình có chuyện gì thế?"
"Mình đứng ngoài cửa văn phòng nghe lén được, Tần Nhạc Chí bị thương khá nghiêm trọng đấy, nghe nói não bị chấn động, hình như còn xuất huyết trong, giờ đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU."
"Nghiêm trọng như vậy?"
Lộ Điệp gật gật đầu.
"Tuy ngày thường tên đó rất phiền phức, nhưng nghe nói cậu ta bị thương nghiêm trọng như vậy, tự nhiên mình còn thấy thương cảm cho cậu ta! Ai, thật là tiện."
Không biết vì sao, Hạnh Mính lại nhớ tới gương mặt của Nguyên Tuấn Sách, giờ cô rất không thoải mái.