⬅ Trước Tiếp ➡
"A a a a!" Các học sinh ngồi giữa lớp đồng loạt thét chói tai tránh né bóng đèn pha lê trên đỉnh đầu đột nhiên vỡ vụn, các mảnh pha lê rơi xuống dưới. Lộ Điệp cũng sợ tới mức cả người ngây ngốc choáng váng.
Vu Tề mắng một câu thô tục, mảnh pha lê rơi xuống người cậu ta, tuy không đau nhưng cũng bị dọa cho hoảng sợ.
Cánh tay Hạnh Mính cũng bị quẹt vào, cả người hơi run rẩy. Sau cổ thình lình bị một lực mạnh túm lấy, bóp chặt cổ cô, ép cô ngửa về sau, trên cổ nhanh chóng truyền đến cảm giác đau đớn, trong nháy mắt cô có cảm giác hít thở không thông.
Bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp lạnh lẽo của Nguyên Tuấn Sách: "Vì sao lại để cậu ta chạm vào cổ cậu? Tôi rất tức giận đấy, bạn học Hạnh. Tôi thật sự rất tức giận, rất tức giận!"
Anh cường điệu sự tức giận đến lần thứ ba, lại có một cái bóng đèn nổ tung. Các học sinh trong lớp càng thét to hơn vừa rồi, giáo viên môn mỹ thuật đành phải thúc giục các học sinh nhanh chóng rời khỏi phòng học.
Hạnh Mính không thấy biểu cảm trên gương mặt anh, nhưng vẫn có thể cảm giác được, là do anh phẫn nộ nên mới khiến bóng đèn nổ tung, nếu như tất cả chuyện này chỉ là trùng hợp.
Không, tuyệt đối không phải là trùng hợp.
Nguyên Tuấn Sách người này, có vấn đề, có vấn đề lớn!
Lúc trước Nguyên Tuấn Sách không hiểu cảm giác tức giận với người khác là như thế nào, nhưng bây giờ anh đã hiểu.
Trong lòng như có một ngọn lửa dữ dội nhưng lại không thể bộc phát ra ngoài, khi phẫn nộ lý trí mất khống chế, tay chân cả người không tự giác mà phát run.
Anh muốn giết người, không, lúc này anh còn cảm thấy áp lực hơn so với cảm giác khi anh muốn giết người. Giết chết một mình Vu Tề, cũng không đủ để làm anh hả giận.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Các em không sao hết chứ?"
Chủ nhiệm lớp nghe tin tức chạy tới, nhìn thấy các học sinh của mình không bị thương mới bình tĩnh lại.
Trong phòng học một mảnh hỗn độn, nhìn qua đã thấy đau đầu, sao gần đây luôn xảy ra những chuyện kỳ lạ thế. Tuy đó đều chỉ là những vấn đề nhỏ, nhưng nếu thật sự có xảy ra 'chuyện kia" thì đã thành chuyện lớn rồi.
"Hạnh Mính đâu?" Lộ Điệp nhìn đám người chen chúc trong hành lang, vóc dáng cô ấy khá thấp, phải nhảy dựng lên mấy lần, nhưng tìm nửa ngày vẫn không tìm được người.
Trong đội ngũ lại vang lên một giọng nói khác: "Cũng không thấy Nguyên Tuấn Sách đâu."
Chủ nhiệm lớp nhìn thoáng qua phía sau, trong đầu cứ quanh quẩn cái tên Nguyên Tuấn Sách này.
Kí ức mơ hồ dần rõ ràng hơn, lúc trước khi anh mới chuyển trường đến, giáo viên các lớp khối 11 đều tranh nhau muốn chiêu mộ em học sinh này về lớp mình, duy chỉ có một người giáo viên chủ nhiệm kiên quyết không nhận anh. Thành tích thi đầu vào của Nguyên Tuấn Sách cực kỳ tốt, lúc ấy ông còn không hiểu vì sao người chủ nhiệm kìa lại không cần.

⬅ Trước Tiếp ➡