⬅ Trước Tiếp ➡
"Cậu nói đúng, tôi không hiểu chuyện này, nhưng tôi cũng không có ý định nói xin lỗi cậu. Chuyện mà tôi muốn làm, cho dù chưa làm thành công, hay làm không đạt yêu cầu, tôi không cho rằng xin lỗi có tác dụng gì."
Đi học mười mấy năm, lần đầu tiên Hạnh Mính không hiểu nổi cậu này có ý gì, cả người như lọt vào trong sương mù, hỏi: "Cậu muốn làm chuyện gì?"
"Giết cậu." Anh mặt vô biểu tình nói.
Ánh mắt Hạnh Mính dậy sóng, nhìn anh nghiêm túc nói ra những lời này, cô cảm thấy lực đạo ở chỗ cánh tay đang bị nắm lấy hình như đang tăng lên, có hơi đau. Lúc này mới phản ứng lại, cả người run rẩy.
Cô giả vờ vui đùa cười ha ha: "Giết, giết mình? Mình đã làm sai chuyện gì, mà cậu lại nghiêm túc nói đùa như thế? Nếu mình làm sai gì thì cho mình xin lỗi cậu, còn không được sao?"
"Không phải nói đùa, tôi muốn giết cậu, hy vọng bạn học Hạnh có thể cho tôi một cơ hội."
Vẻ mặt Hạnh Mính nghiêm túc tránh khỏi cánh tay đang giam giữ mình của anh. Cô thử rất nhiều lần, đến tận lần thứ tư mới làm anh buông tay ra.
"Cậu điên rồi hả!"
Mắng xong, cô liền chạy.
Lời nói thì có vẻ kiên cường đấy, nhưng chỉ cần nhìn xuống đôi chân đang run rẩy của cô là rõ. Chân cô lúc này đã mềm nhũn, bất kỳ lúc nào, thậm chí là ngay một giây sau có thể quỳ bò trên mặt đất.
Buổi chiều có tiết mỹ thuật, giáo viên để các học sinh làm việc theo nhóm nhỏ. Vu Tề bưng một cái ghế đến, ngồi xuống bên cạnh Hạnh Mính, một nhóm ba người, bọn họ tự động loại trừ Nguyên Tuấn Sách.
"Tần Nhạc Chí bị đuổi về nhà, cưỡng chế tạm nghỉ học hai ngày, cậu có biết không?"
Hạnh Mính và Lộ Điệp đều trưng ra vẻ mặt khiếp sợ: "Tin tức từ đâu thế? Sao cậu biết"
"Các cậu không thấy hôm nay cậu ta không tới lớp sao. Khung cửa lớp chúng ta ngày hôm qua ta không phải tự nhiên đổ xuống, chủ nhiệm lớp kiểm tra camera theo dõi ngoài hành lang, nhìn thấy cậu ta đẩy cậu, đây là nguyên nhân thứ nhất!"
"Thứ hai, tối hôm qua cậu ta còn dám hẹn đánh nhau với ủy viên thể dục của lớp năm. Tên kia với học sinh lớp năm nổi tiếng toàn đứa to con, lúc đánh nhau cậu ta cũng chịu thiệt, trên mặt bị thương, giờ chắc biến thành bảng màu rồi. Nhưng mà cậu ta đá trúng nơi yếu hại của đối phương, nên bị người nhà người ta kiện, nhà trường đành cho cậu ta tạm nghỉ học để an ủi bên kia."
"Tin tức lớn như vậy sao cậu không sớm chia sẻ với bọn mình!" Lộ Điệp kích động lấy di động ra, sờ soạng dưới ngăn bàn, bắt đầu bát quái.
"Xứng đáng." Hạnh Mính lười nhác dùng mu bàn tay chống cằm.
Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt lúc ấy của Tần Nhạc Chí khi đi khiêu khích đối phương, nhất định là cực kỳ vênh váo mắt cao hơn đầu, loại người như cậu ta rất sĩ diện, còn thích giả vờ, giả vờ thất bại mà vẫn còn muốn cố gắng.
Vu Tề nhìn thấy chỗ cổ cô có vết màu đen, vươn tay hỏi: "Chỗ này của cậu đính cái gì thế?"
"Gì?"
"Hình như là mực nước. Có phải cậu lại quay bút rồi khiến mực văng lên cổ phải không?"
Nguyên Tuấn Sách ngồi bên cạnh nhìn thấy Vu Tề vươn tay, chuẩn bị sờ lên cổ cô.
Bang!

⬅ Trước Tiếp ➡