"Thần sao?" Nguyên Tuấn Sách buồn cười hỏi: "Ngươi tước đoạt đi yêu lực của ta, lại muốn ta thủ hạ lưu tình sao? Nếu đã là thần, vậy mau ra khỏi cơ thể của cô ấy!"
"A!"
Ngón tay Nguyên Tuấn Sách càng siết chặt hơn, da thịt non mịn trên cổ đã đỏ ửng thâm tím: "Hay là nên nói, nếu không có sự ra đời của yêu ma, thứ thần như ngươi cũng chỉ là đồ phế vật, không có biện pháp hiện hình, cũng chẳng thể làm gì, chỉ du đãng giống như linh hồn mà thôi?!."
Vẻ mặt "Hạnh Mính" dữ tợn, hiển nhiên, đến bản thân nó cũng không dám tin tưởng. Thần như nó lại bị một tên yêu ma mất hết yêu lực nhìn thấu tất cả .
"Ngươi, làm sao ngươi biết được --"
"Ta đã tra xét rất nhiều tài liệu của nhân loại, sự tồn tại của thần chẳng qua chỉ là phán đoán không có căn cứ, một cái luận điệu vớ vẩn mà thôi. Còn ngươi, ta đã từng nhìn thấy ngươi, từ rất lâu rất lâu về trước."
Nguyên Tuấn Sách nheo mắt, dùng ánh mắt kì quái đánh giá cô, trong đó còn chứa vẻ cười nhạo, và kiêu ngạo ương ngạnh bẩm sinh không chút nào thu liễm: "Rất lâu, rất lâu về trước. Có lẽ ngươi không biết, trí nhớ của yêu cực kỳ tốt, có thể nhớ mọi sự việc, bắt đầu từ ngày ra đời cho đến khi chết."
Tầm mắt Hạnh Mính trở nên mơ hồ trắng bệch, trong cổ họng trào lên chất lỏng tanh ngọt, chất lỏng nóng bỏng trào ra từ chỗ sâu nhất trong cơ thể, lan đến khóe miệng, hít thở không thông khiến sinh mệnh của cô dần dần yếu ớt, ngón tay cứng đờ động đậy, miệng còn sùi bọt mép.
Nó dùng hết toàn lực, phát ra âm thanh từ lồng ngực, một tiên âm linh hoạt kỳ ảo mà quen thuộc vang lên: "Từ khi ra đời, yêu ma và thần đã không thể cùng tồn tại, cướp đoạt yêu lực của ngươi, mặc dù không phải ý nguyện ban đầu của ta, nhưng bản thân ta cũng muốn làm như vậy."
Nguyên Tuấn Sách càng bóp chặt cổ Hạnh Mính, vẻ mặt thống khổ lúc này của cô lại trồng lên hình ảnh trong trí nhớ, cho dù anh không thể đồng cảm với người khác, nhưng ngay lúc này, trong lòng anh lại cảm thấy bi thương khác thường.
"Giết chết ngươi! Ta chính là tân thần của thế giới này!"
"Vớ vẩn!"
Làn sương trắng dần dần hiện ra trước ngực Hạnh Mính. Nguyên Tuấn Sách buông tay, đợi hồn phách kia ra hẳn khỏi thân thể cô, anh mới ôm cô vào trong lòng ngực, mượn chút yêu lực vỗ vỗ lên lưng cô, vỗ đến khi cô khạc hết hơi nghẹn trong cổ ra. Nguyên Tuấn Sách thấy mà sợ, vẫn lo lắng không thôi, dùng sức ôm chặt cô.
Hồn phách kia không hề nói gì, bây giờ nó chỉ muốn rời đi, Nguyên Tuấn Sách gầm nhẹ: "Ta cho phép ngươi đi rồi sao!"
Nó phát ra tiếng cười linh hoạt kỳ ảo, hồn phách phiêu đãng xoay người lại, thấy một con mắt của Nguyên Tuấn Sách phát ra ánh sáng đỏ đậm, toàn bộ tròng mắt toát ra lực lượng khủng bố, giống bị con mắt bị nguyền rủa, sương mù dày đặc màu đen không biết từ đâu tràn ra.
Đất dưới chân hình thành một hình nón, đột nhiên dội lên trên, chặn trước mặt hồn phách.