Tùng Nhai thả người nhảy lên, mới đặt chân lên một thân cây đã bị vô số hồ yêu vây quanh. Chúng nó không nói hai lời, nhảy bổ về phía anh ta, móng vuốt bén nhọn cào lên cánh tay Tùng Nhai, trên đùi cũng dần có vết thương, có con còn bò cả lên đầu anh ta.
"Mèo con!" Hồ Anh Tài điên cuồng chạy tới chỗ người con gái đang nằm: "Mèo! Con!"
Anh ta quỳ bên người Lộ Điệp, thấy dòng máu đỏ ồ ạt chảy ra từ lỗ thủng trước ngực cô ấy. Trong khoảnh khắc đó, hô hấp của Hồ Anh Tài chững lại, sợ hãi đến độ cả người run rẩy, giọng nói vừa nhẹ vừa khàn, như sợ quấy nhiễu đến ai: "Mèo.."
Lộ Điệp đau đớn muốn chết, phát ra tiếng rên rỉ khó nhọc, máu đỏ như nước ồ ạt chảy ra từ khóe miệng cô ấy. Hồ Anh Tài chẳng thể làm gì, sắc mặt của anh ta chợt trở nên xanh mét.
"Hạnh.." Lộ Điệp bắt lấy tay Hồ Anh Tài, bàn tay nhỏ siết chặt, cố sức run rẩy nói: "Hạnh Mính, ọc ọc.. Anh đã đồng ý --"
"Anh lừa em thôi, là anh lừa em!" Hồ Anh Tài hô to, cong lưng đặt tay lên trán cô: "Yêu Sách đã sớm biết trong thân thể của Hạnh Mính có tiên nhân, cậu ta sẽ không để Hạnh Mính xảy ra chuyện đâu. Thực xin lỗi! Là anh lừa em."
Lộ Điệp nhẹ nhàng thở ra, lông mày giãn ra, nhắm mắt lại vô lực mắng: "Đồ chết tiệt."
Ngoài cửa, vẻ mặt Hạnh Mính cứng đờ, miễn cưỡng mỉm cười, nhìn căn phòng phía sau Nguyên Tuấn Sách: "Mình có thể đi vào không?"
"Không thể." Nguyên Tuấn Sách trở tay đóng cửa lại, tiền lại trước mặt Hạnh Mính. Dáng người Nguyên Tuấn Sách cao lớn, cúi đầu chăm chú nhìn cô, Hạnh Mính còn chưa cao đến bả vai anh nữa.
Vẻ mặt Hạnh Mính vô cảm nhìn anh vươn tay.
"Hạnh Mính là của tôi, trả lại cho tôi."
Giây tiếp theo, Hạnh Mính đã bị bóp cổ, đẩy về phía sau. Cô dẫm trượt lên bậc thang, vì vậy mà té ngã trên đất. Cả người Nguyên Tuấn Sách áp xuống, đè nặng trên người cô, sắc mặt phẫn nộ.
Hạnh Mính không rõ chuyện gì, vô tội nhíu mày.
Bàn tay trên cổ càng siết chặt hơn, khiến cô không thở nổi, chỉ nghe anh nói: "Hạnh Mính chưa bao giờ chủ động đến tìm ta, ngươi đừng tưởng có thể bắt chước cô ấy. Ở trong lòng ta, ngươi vĩnh viễn không thể so với cô ấy."
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách hung ác nham hiểm, trong đáy mắt còn có sát ý đang trực trào, nghiến răng nghiến lợi phun ra từng câu từng chữ: "Trả cô ấy, lại cho tôi!"
Một cỗ lực lượng quỷ dị kéo cả người Hạnh Mính trầm xuống, mặt đất chung quanh ầm ầm rung động như sắp sụp đổ.
Sắc mặt Hạnh Mính đỏ lên, túm lấy bàn tay đang bóp chặt cổ mình của Nguyên Tuấn Sách, trong mắt toàn là tơ máu, gian nan nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói khàn khàn: "Ngươi sẽ khiến cô ta chết.."
Ai ngờ ánh mắt của Nguyên Tuấn Sách còn lạnh nhạt hơn, tựa như đang nhìn một con kiến: "Không phải chỉ khi cô ấy chết, ngươi mới chịu ra ngoài sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đôi mắt Hạnh Mính trừng lớn, cắn chặt hàm răng, khóe miệng tràn ra một tia máu: "Ngươi.. Không biết, thân phận của ta sao!"