Chuyện này có liên quan rất lớn đến hoàn cảnh sinh tồn của anh trong nghìn năm qua. Nguyên Tuấn Sách vĩnh viễn là kẻ bề trên, một người khống chế vạn người, cho nên tất cả mọi thứ chẳng là gì, trong mắt anh toàn là vẻ khinh miệt.
Nhóm công nhân thấy diện mạo khí chất của anh như vậy, còn tưởng là lãnh đạo tới thẩm tra, sôi nổi cúi đầu làm việc, không một ai dám chậm trễ công việc trong tay.
Có người nhìn thấy anh trực tiếp nhảy từ một nóc nhà xuống, la lên một tiếng: "Mẹ nó, không bị ngã sấp mặt chứ? Sao mà liều thế!"
"Xùy xùy! Mau đi làm việc đi, bọn tao không muốn bị trừ tiền lương đâu."
Nguyên Tuấn Sách đỡ tường đá, một bàn tay chống eo, đứng lên, phần đầu gối của chiếc quần đen loang lổ tro bụi, lông mày anh nhíu chặt, vẻ mặt ẩn nhẫn. Sự đau đớn của cơ thể nhân loại khi bị ngã, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được nó.
Là một con yêu đã ngàn năm tuổi, dù mất hết yêu lực như khí vị tràn ngập trong không khí thế này, anh vẫn có thể ngửi ra được.
Nguyên Tuấn Sách đi theo con đường đá xuyên qua rừng trúc phía trước, không mất bao lâu, đã nhìn thấy một gian nhà cỏ.
Hình như nơi này đã bị bỏ hoang một thời gian, miệng giếng ngọc trong viện mọc đầy rêu xanh, cỏ dại thì cao đến ngang mắt cá chân, nhưng bậc thang trước cửa lại có dấu vết của người đi qua lại. Trên thềm đá phủ đầy bụi đất, có vài dấu chân.
Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, nhưng vẻ mặt bí hiểm sâu không lường được, như loài rắn rết, trong bóng tối cất giấu vô số thanh đao.
Ngón tay tái nhợt đẩy cửa gỗ ra, một tầng tro bụi từ trên nóc nhà rơi xuống trước mắt anh, thậm chí còn có một ít rơi trên má anh.
Bàn ghế gỗ trong phòng đều đóng một tầng bụi dày, sàn nhà có vết máu, một giọt lại một giọt hình thành một con đường dưới chân, dẫn đến trước giường.
Kiểu dáng của cái giường kia rất cổ xưa, mang lại cảm giác tang thương của thời đại. Mùi rỉ sắt, mùi thuốc đắng, còn có mùi hôi thối như xác chuột chết tỏa ra từ đó.
"Vị trưởng lão tự cho mình là siêu phàm, vì sao lại lưu lạc đến tận đây? Đến một tiếng hô hấp cũng không dám phát ra?"
Nguyên Tuấn Sách đi về phía chiếc giường, giọng điệu sâu kín.
"Treo nửa hơi tàn sống đến bây giờ, chỉ sợ Tĩnh Đình cũng không ngờ đến mạng ngươi lại cứng như vậy. Nhưng mà cũng thật may mắn, chỉ có ta biết ngươi còn tồn tại."
Nguyên Tuấn Sách xốc chiếc chăn cũ mèm ố vàng lên, một bàn tay nhanh chóng vươn ra từ dưới chăn, níu chặt chiếc chăn bông, gắt gao che gương mặt.
Đôi bàn tay này, quả nhiên là Hoằng Hậu.
Mặt đất chung quanh toàn là bụi, dường như chúng đang động đất, đáng tiếc hiện giờ pháp lực của lão ta quá yếu, đã không thể làm ra chuyện gì uy hiếp đến anh.
"Chắc là ngươi còn không biết, Tĩnh Đình đã chết rồi."
Đôi bàn tay đang túm chặt mép chăn của Hoằng Hậu càng run rẩy mạnh hơn, sự sợ hãi toát ra từ trong lồng ngực lão ta, lắp bắp nói không rõ: "Cái gì, lúc nào?"
"Trước đó vài ngày, tẩu hỏa nhập ma, bị tiên nhân giết."
"Tiên.. Tiên nhân, ha hả, cho tới bây giờ, ta đều tin."
Nguyên Tuấn Sách lơ đãng nhướng mày, cười như không cười. Nếu nhìn kỹ, gương mặt này theo thẩm mĩ của nhân loại, có thể nói là tuyệt mỹ.