⬅ Trước Tiếp ➡
"Từ khi thế giới này có sinh vật, ta cũng được ra đời. Ta đã tồn tại từ trăm triệu năm trước, xâm chiếm thân thể của nhân loại này với ta mà nói cũng không có tác dụng gì, cho nên ngươi không cần khẩn trương như vậy."
Lộ Điệp gắt gao nhìn chằm chằm Hạnh Mính, dường như muốn xuyên qua lớp da thịt bên ngoài, nhìn sâu vào hồn phách bên trong.
Nó ra vẻ nghi hoặc, nhún vai dò hỏi: "Ta dùng cách nói của người hiện đại các ngươi để giải thích, mà ngươi vẫn không thể nghe hiểu sao? Đây chính là quy tắc của thế giới loài người, thứ mà ta học được từ trên người Hạnh Mính, người bạn tốt của ngươi. Ta chỉ ở trong cơ thể của cô ta một ngày đã vận dụng được ngôn ngữ, lợi hại không?"
"Ngươi mau chóng ra khỏi cơ thể của cậu ấy, ra ngoài!"
"Ta nói rồi, ta sẽ không ở lại quá không lâu. Rất nhanh thôi ta sẽ biến mất, đến lúc đó, ta tự nhiên liền rời đi."
Lộ Điệp dậm chân: "Ngươi không sợ ta nói cho Hạnh Mính sao!"
Hai ngón tay nó đặt lên môi, gương mặt giễu cợt, đôi mắt nhíu lại: "Vậy ngươi muốn cho cô ta biết, thân phận thật sự của ngươi là yêu sao?"
Lộ Điệp cứng đờ.
Hạnh Mính đứng dậy, đầu ngón tay lạnh lẽo đặt lên cổ Lộ Điệp, luồn ra sau vuốt ve hai cái bánh quai chèo của cô ấy, lại sờ dọc theo cô cánh tay, một đường đi xuống. Động tác mềm nhẹ, chậm rãi dò xét sự thay đổi trên gương mặt của Lộ Điệp.
"Sau khi ta quen biết ngươi, mới dần dần hiểu rõ quy tắc của thế giới con người. Yêu, là loài sinh vật có địa vị thấp kém nhất, chúng nó vì thành tiên mà không từ thủ đoạn. Nhưng chúng nó thậm chí còn không biết rằng, chúng nó vĩnh viễn cũng không thể thành tiên, bởi vì thần tiên, từ đầu đến cuối, chỉ có một."
Từ khi chùa linh đồ bị sét đánh khiến đạo quán bị huỷ hoại nghiêm trọng, nơi này đã không còn mở cửa tiếp tục kinh doanh. Nửa tháng này đều giành để tu sửa, không chiêu đãi du khách.
Nguyên Tuấn Sách từ trên cây nhảy xuống nóc nhà, không có yêu lực cũng không thể dịch chuyển tức thời, anh phải học theo các động tác của nhân loại, thử hai lần liền thuần thục, tay chân cũng linh hoạt hơn.
Đây là lần đầu tiên từ khi chiếm hữu thân thể này tới nay, anh cảm nhận được rõ ràng sự tiện dụng của thân thể, mặc dù thứ này còn lâu mới tiện bằng nửa phần của yêu lực.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách đứng trên nóc nhà, chạy đến một nóc nhà khác trong khu tứ hợp viện.
Hai tay anh chắp sau người, tư thái bình thản không chút hoang mang, còn có tâm tư nhìn những công nhân đang làm việc trong viện.
Cũng có vài công nhân phát hiện ra anh, chỉ vào anh gọi thêm các công nhân khác đến thì thầm.
Vẻ ngoài của Nguyên Tuấn Sách cực kỳ điển trai, khí chất trầm ổn, tư thế ung dung, mỗi một bước chân đều duy trì khoảng cách giống nhau. Công tử hiên ngang, khí chất như ngọc, cứ như mọi sự vật trước mắt đều là không khí, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến chuyện của anh. Tư thái rất có phong phạm của đại tướng quân.

⬅ Trước Tiếp ➡