⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính đang định đi qua chỗ anh thì thầy thể dục gọi tất cả mọi người lại, vỗ tay nói: "Bắt đầu từ cuối tuần ngày mai, trường học cho các em nghỉ một tuần, các em không được chểnh mảng luyện tập. Thứ tư tuần sau quay trở lại tập hợp, nhớ lấy, không được phép lười biếng! Ở nhà cũng phải chăm chỉ luyện cho thầy!"
"Thầy ơi, sao nhà trường lại đột nhiên cho nghỉ ạ?"
"Chuyện ngày hôm qua các em cũng thấy rồi đấy, thời tiết ở khu vực trường chúng ta có hơi khác thường, đã có chuyên gia tới trường học điều tra. Vì an toàn của các học sinh, nhà trường quyết định cho các em trở về nghỉ ngơi một tuần."
Cả đội giải tán, Hạnh Mính chạy tới chỗ Nguyên Tuấn Sách. Ngay cả khi anh ngồi ở khu nghỉ ngơi, dáng ngồi vẫn rất tiêu chuẩn, thẳng lưng, ngẩng cằm, hai chân khép lại, giống như học sinh ngoan hiền. Anh cười khanh khách nhìn cô chạy tới, giống như một chú chó con đang ngoan ngoãn chờ đợi chủ nhân.
"Cậu tự làm cơm sao?"
"Không phải, mua ở nhà ăn."
Hạnh Mính bừng tỉnh đại ngộ, ngồi xuống bên cạnh anh: "Mình đã nói rồi mà, cậu không thể dịch chuyển tức thời nữa, thì làm sao trở về nhà rồi quay lại nhanh thế được."
Vừa dứt lời, Hạnh Mính lại cảm thấy mình không nên nói như vậy, Nguyên Tuấn Sách đã không còn yêu lực, nhắc tới chuyện này sẽ khiến anh đau lòng.
"Mình không có ý đó! Mình chỉ hơi tò mò.."
"Lần sau tôi sẽ làm cơm hộp vào buổi sáng, rồi mang cho Hạnh Mính ăn." Nói rồi, anh mở hộp cơm ra, bên trong là món cơm cà ri thịt bò được mua từ cửa sổ số 2 trong nhà ăn.
"Tôi nhớ là cậu thích ăn cái này."
Rất lâu trước đó trước Hạnh Mính từng thuận miệng nhắc đến, khi đó cô còn không biết Nguyên Tuấn Sách là yêu.
"Cảm ơn, cậu ăn không?"
Nguyên Tuấn Sách lắc đầu: "Không thích."
"Cậu chỉ thích ăn lá cây nhỉ?" Hạnh Mính không cảm thấy mấy thứ xanh lục đó có thể mang đến dinh dưỡng gì đáng kể cho thân thể.
"Đã biến thành nhân loại rồi, thì cậu nên nếm thử đồ ăn của nhân loại. Tuy có thể lúc đầu sẽ có chút không quen, nhưng trên thế giới này có rất nhiều món ăn ngon, cậu nhất định có thể tìm được thứ cậu thích ăn!"
"Được."
Hạnh Mính xúc một thìa cơm, cho vào trong miệng, động tác hơi ngừng một chút.
Hôm nay Nguyên Tuấn Sách thật nghe lời.
"Muốn cùng Hạnh Mính đi xem phim điện ảnh." Nguyên Tuấn Sách nói.
Anh lấy ra một tấm thẻ màu đen "Khách siêu VIP của rạp theo năm".
"Cái thẻ xem phim này, là cái lần trước cậu làm đúng không? Đừng nói từ đó tới giờ cậu chỉ dùng một lần đó nhé?"
"Ừ."
Hạnh Mính cảm giác đáy lòng đang chảy máu, đồ phá gia chi tử: "Xem, cuối tuần chúng ta cùng đi xem! Còn mấy tháng nữa lận, chúng ta nhất định phải xem hết tất cả các phim để hồi vốn!"
Nguyên Tuấn Sách che ngực, Hạnh Mính vội vàng hỏi: "Sao thế? Chỗ này của cậu không thoải mái sao?"
"Không phải."
Anh cúi đầu, giọng điệu có chút rầu rĩ: "Vừa rồi khi Hạnh Mính đồng ý với tôi, nơi này đập rất nhanh. Nó rất thích Hạnh Mính, giống như tôi, cũng rất thích Hạnh Mính."
"Nhưng mà, tôi thích Hạnh Mính nhiều hơn, tôi thích Hạnh Mính nhiều hơn nó rất rất nhiều."

⬅ Trước Tiếp ➡