⬅ Trước Tiếp ➡
"Không có cậu thì mình phải làm sao bây giờ, Hạnh Mính? Không có cậu thì mình phải làm sao bây giờ đây?" Cô ấy vừa khóc lớn vừa nói, nước mắt ào ạt chảy xuống, cả người mềm nhũn như không xương, ghé lên bả vai Hạnh Mính.
"Mình còn chưa chết đâu." Hạnh Mính mỉm cười ôm chặt cô bạn, quyết định không vạch trần bí mật của cô ấy.
"Hu hu! Hu hu Mình.. Hạnh Mính!"
Nguyên Tuấn Sách không xuất hiện, buổi tối hôm đó Lộ Điệp tâm sự với cô rất nhiều chuyện. Cô ấy kể lại cảnh tượng sau núi, Hạnh Mính được bọc trong một đám sương mù, rẽ mây hạ phàm.
Lộ Điệp kể chuyện sinh động như thật, còn khẳng định chắc nịch với cô, nói đây là hiện tượng tự nhiên siêu kỳ quan của thế giới. Hạnh Mính biết cô bạn không muốn bại lộ thân phận mèo yêu, cũng giả vờ tin tưởng lời cô ấy nói.
Hạnh Mính cũng không quên những chuyện xảy ra sau núi, giọng nói linh hoạt kỳ ảo phát ra từ cơ thể cô, đương nhiên cô cũng nghe thấy rõ ràng.
Sư phụ tẩu hỏa nhập ma, đã chết. Nguyên Tuấn Sách, đã không còn yêu lực.
Kỳ thật cô rất muốn nhìn xem Nguyên Tuấn Sách biến thành nhân loại trông như thế nào, nhưng đêm nay anh mãi không xuất hiện.
Hạnh Mính cảm thấy, có lẽ là trong khoảng thời gian ngắn anh không tiếp thu được chuyện mình biến thành nhân loại tầm thường, nên mới trốn đi, muốn ở một mình một thời gian.
Ngày hôm sau, Hạnh Mính đi đến phòng học từ sớm. Sáng sớm, trong lớp chỉ có một người.
Chỗ ngồi của Nguyên Tuấn Sách là ở bàn thứ năm dãy giữa trong phòng học. Nguyên Tuấn Sách biến thành con người, bề ngoài vẫn như xưa, thanh tuyển yêu nghiệt, da thịt trắng như tuyết, còn ngươi đen láy, sắc bén thần bí.
Dường như Nguyên Tuấn Sách chẳng thay đổi chút gì, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng vậy.
"Hạnh Mính." Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách có ý cười, khoé mắt cong lên, đến cả con ngươi đen láy sắc bén cũng được phủ một tầng ôn nhu.
Buổi sáng mùa thu, không khí trong phòng học rất lạnh, thời tiết lạnh lẽo ẩm ướt là đặc trưng của mùa thu ở nơi này. Lòng bàn tay Hạnh Mính có chút ướt át.
Cô cong môi, gương mặt nhuộm ý cười, nhanh nhẹn đi qua các dãy bàn trong phòng học, nở nụ cười xinh đẹp với anh.
"Buổi sáng tốt lành."
Lộ Điệp chạy đến từ phía sau, nhảy lên, dùng một tay ôm chầm lấy Hạnh Mính, nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách cũng đang trong phòng học, đối với con yêu mất hết yêu lực biến thành nhân loại bình thường này, cô ấy tặng anh một nụ cười khiêu khích: "Buổi sáng tốt lành nhé, Nguyên Tuấn Sách."
Trên mặt Nguyên Tuấn Sách là ý cười không rõ, còn làm xao xuyến nhân tâm hơn nụ cười vừa rồi, khiến người nhìn sởn tóc gáy: "Chào."
Tuy đã mất đi yêu lực, nhưng con yêu này vẫn cho người ta cảm giác không bình thường.
Giữa trưa, buổi tập huấn kết thúc, Nguyên Tuấn Sách chờ Hạnh Mính ở khu nghỉ ngơi, trong tay anh hình như còn cầm cơm hộp.
Nguyên Tuấn Sách đã không còn yêu lực, không thể nào dịch chuyển tức thời được nữa, anh làm cách nào trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà vừa về nhà nấu cơm, rồi lại mang đến đây?

⬅ Trước Tiếp ➡