⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính còn chưa xem đủ, không biết anh dùng khối thân thể này sinh hoạt ở trong núi như thế nào, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi, cô bị dời đến một nơi khác, là trên nóc nhà của một căn nhà cỏ.
Căn nhà này đại khái là nơi ở của một nông hộ, bên cạnh nhà chất đầy củi lửa, trong viện nuôi gà vịt ngỗng, chúng đều đang tung tăng nhảy nhót.
Thân thể Hạnh Mính khẽ động đậy, khi một cái móng vuốt màu đen xuất hiện trong tầm mắt, cô phát hiện ra mình lại biến thành một con mèo đen.
Trong tầm mắt, một con mèo trắng lười biếng ghé lên mặt phẳng nghiêng của nóc nhà, cái đuôi vung vẩy ra chiều không kiên nhẫn.
"Mèo đen từ đâu ra? Đây là địa bàn của ta, trước khi ta còn chưa động thủ, thì mau mau biến đi."
"Meooo ~" Giọng nói của Hạnh Mính vẫn là âm thanh linh hoạt kỳ ảo như tiên âm vừa rồi, tròng mắt màu lam của con mèo trắng chuyện động, nhìn chằm chằm cô. Nó rất giống con mèo trắng mắc kẹt trên cây mà cô đã cứu hai lần trong quá khứ.
"Ngươi không có tu vi sao? Không biết nói chuyện à?"
"Ngươi muốn ta nói gì đây?"
Âm thanh này dọa bé mèo trắng nhảy dựng, vội vàng chống tứ chi đứng lên: "Âm thanh của ngươi cũng khá đặc sắc đấy, ai bảo ngươi nói như vậy?"
Hạnh Mính cảm giác được chính mình hình như đang cười: "Vì sao ngươi lại nằm ở đây? Ngươi tên là gì?"
"Ta không có tên, nhân loại nói ta là mèo trắng, ngươi kêu ta là mèo trắng cũng được. Giờ ta cũng chẳng có chuyện gì, đương nhiên là ở chỗ này nằm ngủ."
"Ngươi thì sao? Ngươi từ đâu tới đây?" Mèo trắng hiếu kỳ hỏi.
"Ta đến từ một nơi rất xa xôi, tới nhân gian đi dạo khắp nơi một chút."
Cái đuôi sau lưng mèo trắng hếch cao, chòm râu rung động hừ hừ: "Nhóc mèo nhà ngươi nói chuyện chẳng thể hiểu được, còn bày ra một bộ cao cao tại thượng, khinh thường mèo hả."
"Có sao?"
Thời gian trước mắt lại như tua nhanh, lần này, trong mắt Hạnh Mính đều là con mèo trắng này, hình như nó mang theo cô chơi đùa khắp nơi, đi săn, đi ăn cơm.
Đột nhiên trong nháy mắt, thời gian dừng lại, cảnh tượng trước mắt là ở một rừng cây, mèo trắng dường như nổi điên, kêu to tên mèo đen. Hạnh Mính ngã trên mặt đất, có thể cảm giác được cả người bị đâm rách, ý thức đang dần dần rút đi, mí mắt run rẩy cụp xuống, khép kín.
Hạnh Mính rơi vào bẫy rập của một thợ săn, một mũi tên xuyên qua thân thể cô, một sinh mạng cứ như vậy biến mất.
Trước khi chết, con mèo trắng kia còn nói chuyện với cô, Hạnh Mính cũng muốn nói chuyện với nó, chỉ là bởi vì quá đau, cô không nghe rõ hai con mèo đang nói cái gì.
Một luồng sáng trắng hiện lên, cảnh tượng lại lần nữa thay đổi, cô đang ở trong bệnh viện.
Một đám bác sĩ và hộ sĩ đang quay chung quanh cô, có người nâng thân thể cô lên, không ngừng đánh giá. Hạnh Mính nhìn thấy tay chân mình, cô đã biến thành một đứa trẻ con, nắm tay nhỏ xíu gắt gao nắm chặt vào nhau.
Trên mặt những người này lộ ra vẻ khiếp sợ, biểu cảm khó tin kinh ngạc, có người nói: "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy, trời ạ."
"Thì ra trên thế giới thật sự có người vô tính, chẳng lẽ đây không phải quái vật sao!"
"Làm sao bây giờ? Muốn đăng báo không? Đứa nhỏ này nhất định sẽ được quốc gia coi trọng."

⬅ Trước Tiếp ➡