Yêu hồn không có động tĩnh, cứ ngoan ngoãn như vậy dừng lại giữa không trung, tùy ý để bàn tay kia vuốt ve.
Đầu ngón tay uyển chuyển nhẹ nhàng vòng qua sương mù đỏ hồng dày đặc, đụng vào viên hồng ngọc thạch xinh đẹp bên trong, xúc cảm lành lạnh, sương khói tản ra quanh đầu ngón tay, làn sương màu đen đụng lên bàn tay xinh đẹp trắng nõn, đẹp đến mức muốn phá hủy.
Giọng nói linh hoạt kỳ ảo kia lại lần nữa vang lên, lạnh thấu như nước suối, như thật như giả.
"Ngươi không phải người sống, là yêu vật do tà niệm tạo thành. Ngươi lý ra nên lưu lạc trên thế gian này như linh hồn, nhưng ngươi vốn vô tội, không bằng cứ ở trong ngọn núi này, tĩnh tâm ngàn năm, áp chế tà niệm của ngươi."
Tay ngọc mảnh khảnh rút về, yêu hồn tựa hồ nhớ mãi không quên với bàn tay này, thật cẩn thận tới gần Hạnh Mính.
Nhưng cô cũng không duỗi tay ra vuốt ve nó nữa, mà cho dù Hạnh Mính có muốn sờ nó cũng không được.
"Đợi đến ngàn năm sau, sẽ có yêu đón ngươi ra khỏi ngọn núi hoang vu này. Đến lúc đó, ngươi sẽ biến mất khỏi cõi đời, chấm dứt số mệnh vốn không nên sinh ra ở cái này thế gian của ngươi."
Biến mất?
Hạnh Mính kinh ngạc, thân thể này vừa nói cái gì thế.
Yêu hồn trước mắt, không phải một nửa bị nhốt trong núi Tu Duyên kia, mà là một nửa trong thân thể Nguyên Tuấn Sách trong thân thể.
Nhưng khối thân thể mà cô đang bám vào rốt cuộc là của ai? Nếu những thứ trước mắt này là cảnh tượng trong quá khứ, như vậy, theo như lời khối thân thể này vừa nói, nó đã tính toán ra vận mệnh sau này của Nguyên Tuấn Sách.
Chẳng lẽ, khối thân thể này là của thần tiên sao? Chỉ có thần tiên trong truyền thuyết, mới có thể biết trước tương lai.
Hạnh Mính dùng khối thân thể này, nhìn thấy rất nhiều hình ảnh.
Yêu hồn kia cô độc lưu lạc trong ngọn núi này mấy trăm năm, mỗi ngày nó đều trải qua giống nhau, thoạt nhìn có vẻ rất nhàm chán nhưng cũng khá tự tại.
Nó dường như rất có hứng thú với đống thi cốt của các động vật chết trong núi, tích cóp được rất nhiều, đặt hết trong một sơn động. Yêu hồn không biết nói, không có ý thức của nhân loại, Hạnh Mính cũng không nhìn ra nó muốn làm cái gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Khi dùng khối thân thể này, tốc độ dòng chảy thời gian dường như càng lúc càng nhanh, cảnh tượng chung quanh cũng nhanh chóng biến hóa, lá cây từ xanh biếc đến khô vàng, rồi lại xanh biếc.
Sau đó, có một nhân loại đi vào trong núi, khi yêu hồn này phát hiện ra có thể xâm chiếm thân thể của nhân loại, nó liền tiến vào thân thể của nhân loại, sử dụng biện pháp giết chết linh hồn của nguyên chủ, độc chiếm khối thể xác. Nó dùng những thi cốt động vật đã thu thập được, học theo bề ngoài của nhân loại, chế thành một dáng vẻ mới mẻ của riêng mình.
Da thịt trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo nhỉ động vật, ánh mắt sắc bén như dã lang, tóc đen mềm mượt giống như lông của loài vật nào đó
Dần dần tổ hợp lại, thành dáng vẻ của Nguyên Tuấn Sách.