Hạnh Mính giống như bị lệ quỷ đuổi sau mông, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cơ thể cô cứng đờ, đến cánh tay cũng không động đậy nổi nữa.
WC nam phía trước có người đi ra, Hạnh Mính giống như thấy được ân nhân cứu mạng. Cô bất chấp quy định không thể chạy trên hành lang, oa oa khóc lớn.
"Thầy Anh Tài, thầy Anh Tài, cứu em cứu em!"
Hồ Anh Tài đang rửa tay, quay đầu nhìn qua, Hạnh Mính nhanh như chớp thoắt cái vọt vào WC nữ.
Nguyên Tuấn Sách dần dần thả chậm bước chân.
Hồ Anh Tài rút khăn tay trong túi áo sơmi trước ngực ra, đứng trước mặt anh, thở dài nói: "Cậu lại đang làm cái gì thế? Dọa con gái nhà người ta chui vào trong WC."
"Chỉ là muốn xác nhận một chút, có phải là tôi đang sợ cô ấy không." Nguyên Tuấn Sách nghiêm trang mà nói.
Anh nhìn sang cánh cửa WC nữ, Hạnh Mính bám vào khung cửa nhô đầu ra, tròng mắt to tròn đen láy cảnh giác nhìn bên ngoài, lúc đối diện với tầm mắt của anh, lại rụt đầu về.
"Hình như cô ấy còn sợ tôi hơn."
"Vô nghĩa!" Hồ Anh Tài lau khô tay, gấp khăn tay gọn gàng lại, khụ một tiếng: "Ý của tôi là, cậu quá lỗ mãng, làm người không thể như vậy, cậu nên đổi biện pháp, đừng giống như một tên si hán thế"
"Si hán là cái gì?"
"Chính là một người đàn ông suốt ngày đi theo sau mông phụ nữ."
Hồ Anh Tài vỗ vỗ bờ vai anh, chiều cao của hai người cũng không chênh lệch bao nhiêu, nếu để so thật thì Nguyên Tuấn Sách còn cao hơn anh ta một chút. Nguyên Tuấn Sách mặc bộ quần áo đồng phục học sinh đứng trước mặt anh ta, nhưng khí chất trên người hoàn toàn giống học sinh tí nào. Ăn mặc như thế này, cùng lắm chỉ giống như thiếu niên trẻ tuổi.
Hồ Anh Tài bóp eo, thẳng lưng hóp bụng. giả bộ tự tin.
"Hiện tại, tôi lấy thân phận thầy giáo ra lệnh cho cậu. Mau chóng trở về phòng học, đừng tiếp tục khinh dễ bạn học nữ nữa."
Nguyên Tuấn Sách nhìn ra sau lưng anh ta, một đôi mắt nai to tròn lộ rõ vẻ kinh hoảng thất thố đang lấp ló sau khung cửa.
Đôi mắt anh nheo lại, gắt gao nhìn chằm chằm cô, ánh mắt tựa như đang cảnh cáo: Tôi nhất định sẽ bắt được cậu.
Hạnh Mính tìm thầy Diêm xin đổi chỗ ngồi, cô chuyển đến ngồi cùng bàn với Lộ Điệp. Ngoài trừ các tiết học trên lớp, Hạnh Mính đều xuống sân tập huấn, theo lý thuyết, xác suất nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách hẳn là sẽ giảm đi. Nhưng chuyện này không những không giảm bớt, mà còn nhiều lên.
Trước khi hết tiết học, cô luôn có thể nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách xuất hiện sau lưng, lặp lại câu nói quen thuộc kia: "Bạn học Hạnh, xin cậu đánh tôi."
Cho dù có cho Hạnh Mính một ngàn cái lá gan cô cũng không dám. Cô chỉ là một nhân loại không thể bình thường hơn, lần trước bị yêu hỏa đốt dưới lòng bàn chân, cảm giác nóng rực ấy đến bây giờ vẫn còn mới mẻ trong ký ức. Cô không muốn chết như vậy, chỉ có thể mỗi ngày lo lắng đề phòng trốn tránh anh.
Hôm này sau khi hoàn thành buổi tập huấn, Hạnh Mính nhìn thấy một đoàn sương mù dày đặc tỏa ra từ phía sau núi, nó đang nhảy nhót trên ngọn cây.
Thời tiết âm trầm, sắp chuyển sang mùa thu, nhiệt độ không khí cũng lạnh lẽo đến phát run, lá cây sau núi đã chuyển vàng, lung lay yếu ớt, vừa bị gió thổi đã rơi cả đống.