⬅ Trước Tiếp ➡
Lộ Điệp xông lên trước, đưa nước cho Hạnh Mính. Hạnh Mính tươi cười xán lạn thoải mái.
Gió thu hiu quạnh hơi lạnh quất vào mặt, dường như anh ngửi thấy mùi hương nhàn trên quần áo cô.
Nguyên Tuấn Sách đặt tay lên vị trí trái tim, giọng nói thì thầm yếu ớt.
"Chỉ cần nhìn thấy cô ấy, ngực tôi sẽ không thoải mái, nhảy lên liên tục, tâm trạng nóng vội, bực bội. Loại cảm giác này là gì?"
Hồ Anh Tài lấy lại tinh thần, liếc mắt nhìn thấy Lộ Điệp đang đứng trên sân thể dục với Hạnh Mính.
"Hẳn là cảm giác sợ hãi đi."
"Sợ hãi." Nguyên Tuấn Sách lặp lại, lẩm bẩm tự nói: "Sợ hãi.. Sao?"
Anh chưa bao giờ sợ bất kì chuyện gì, đương nhiên cũng không hiểu thứ cảm xúc này, nhưng anh đã từng nhìn thấy nó trong sách vở. Cảm xúc sợ hãi, xuất hiện khi gặp phải hiểm cảnh, trong lòng sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
Hạnh Mính đi đến ký túc xá tắm qua một cái, tay cầm theo bánh mà Lộ Điệp mua cho cô, vừa ăn vừa chạy về khu dạy học.
Tiết đầu tiên của buổi chiều là toạ đàm trong khán phòng, Lộ Điệp đã đi trước chiếm vị trí cho cả hai, hy vọng cô có thể ăn hết cái bánh này trước khi đến nơi
Hạnh Mính há miệng thật to, tính nuốt nguyên cái bánh, biểu tình hơi dữ tợn.
"Bạn học Hạnh."
Một giọng nói thanh lãnh quen thuộc thình lình vang lên khiến cô trực tiếp mắc nghẹn.
Hạnh Mính cong người, điên cuồng ho khù khụ, cô che miệng, vẻ mặt hoảng sợ, nước mắt không ngừng đảo quanh hốc mắt.
Nguyên Tuấn Sách lại đi đến trước mặt cô, Hạnh Mính ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn anh. Nguyên Tuấn Sách chắp tay sau người, vẻ mặt lạnh nhạt lại nghiêm túc.
"Bạn học Hạnh, cậu có thể đánh tôi không?"
"Khụ -- khụ khụ khụ!" Hạnh Mính càng ho mạnh hơn, vết thương trong yết hầu ẩn ẩn đau.
Nhưng cô vẫn nghe rất rõ ràng câu nói vừa rồi của Nguyên Tuấn Sách.
Ngày hôm qua muốn nghe mắng, hôm nay lại muốn bị đánh, Nguyên Tuấn Sách phiên bản quên cô, sao lại đột nhiên biến thành người có khuynh hướng chịu ngược thế?!
Hết tiết, Hạnh Mính liền chạy đến WC.
Cô cắm đầu đi về phía trước, càng đi càng nhanh, hai tay cứng đờ rũ hai bên, động tác cứng nhắc, cùng tay cùng chân. Thậm chí Hạnh Mính còn hận không thể chạy trên hành lang, cô đi như bay.
Phía sau, một đôi chân dài thủng thẳng nện theo bước chân cô, hai ba bước là đã đuổi kịp cô, hai người đều dùng cùng một tốc độ, tần suất bước đi như nhau, đi dọc hành lang.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Những học sinh đứng trên hành lang đều nhìn hai người bọn họ, khe khẽ nói nhỏ, có người còn chỉ vào bọn họ, che miệng cười.
"Bạn học Hạnh."
Dù Nguyên Tuấn Sách đang đuổi theo bước chân cô nhưng vẫn không có vẻ gì là cố sức. Hạnh Mính cắn chặt răng răng, nhìn chằm chằm con đường trước mắt, không dám quay đầu, chỉ có thể liều mạng tăng tốc độ, đi nhanh lên!
Sắp đến WC nữ rồi!
"Bạn học Hạnh." Nguyên Tuấn Sách lại bước thêm hai bước, duy trì khoảng cách nửa thước với cô: "Đánh tôi, làm phiền cậu."
Có bạn học nghe thấy vậy, vẻ mặt giật mình, nhìn chằm chằm hai người.
"Vì sao lại phải chạy? Đánh tôi rất khó sao? Tôi để bạn học Hạnh đánh mà, muốn đánh như thế nào cũng được."

⬅ Trước Tiếp ➡