⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính chỉ có thân thể phàm nhân, làm sao có thể chịu nổi liệt chú như vậy. Bọn họ định giết chết thể xác của cô, để bức yêu hồn chui ra sao?
"A a a!" Người bị hành hình phát ra tiếng kêu thảm thiết, một búng máu lại bị khạc ra. Hạnh Mính giật nảy người một cái, cả người mất sức, không động đậy, giống như đã chết.
Tùng Nhai cuống quít hô lên: "Sư phụ!"
Tĩnh Đình dừng động tác thi pháp, Hoằng Hậu đứng bên cạnh, cất giọng hô to, át cả tiếng gió: "Đồ đệ của ngươi không đành lòng xuống tay sao? Muốn bức yêu hồn chui ra trước, chỉ có thể khiến con bé chết giả, rồi sau đó mới kéo hồn phách của con bé về!"
Tĩnh Đình hít sâu một hơi, tay tiếp tục chuyển động, trước bụng dần tụ tập một đoàn linh quang chói mắt, ánh sáng tựa như tơ tằm, đan xen loá mắt, như thật như huyễn.
Tĩnh Đình dùng sức đẩy quả cầu ánh sáng ra, nội lực ngưng tụ thành linh khí, bay tới, đập thẳng vào ngực Hạnh Mính, yêu hồn bành trướng hợp nhất trong tâm hồn cô cũng cùng lúc nổ tung!
"Mở nắp giếng ra!"
Các đệ tử đứng xung quanh tuân lệnh, cầm lấy một sợi dây thô, dùng sức lôi kéo, Hạnh Mính bị trói chặt cũng cùng lúc rơi vào trong đó. Đáy giếng được phủ kín bằng kết giới và chướng yêu chú, Hạnh Mính đang mang yêu hồn trong người, rơi xuống chỉ có một con đường chết.
Một khối ngọc thạch được bao quanh bởi một đám khí đen hồng, bay lên từ đáy giếng, mấy người đứng phía xa nhìn thấy, vui vẻ hô to: "Là yêu hồn!"
Mọi người động tác nhất trí đứng lên bày trận. Trong phút chốc, một cổ sát khí lạnh băng ập đến trước mặt, một đám đạo sĩ bị hất văng, ngã trên mặt đất.
Trên miệng giếng dính đầy bùa chú chợt xuất hiện một bóng người, dường như không gian xung quanh bị anh xé toạc ra một viết rách cực lớn, sương đen mà quái quỷ dị cuồn cuộn như sông nước, mang theo sức mạnh khổng lồ, ào ạt trút ra từ khe hở không gian. Cả ngọn núi Tu Duyên trong nháy mắt bị một tầng mây đen che đậy.
Hoằng Hậu ngã trên mặt đất che ngực, sốt ruột hô to to: "Mau! Mau lên!"
Cả người Nguyên Tuấn Sách bị làn sương đen bao bọc, gió lạnh hình thành một tấm chắn hoàn mỹ, che chở anh trong làn sương đen.
Nguyên Tuấn Sách vươn tay về phía đáy giếng, cơ thể Hạnh Mính chậm rãi bay lên, trong đáy mắt chỉ có một mảnh lạnh lùng, đôi đồng tử đen nhánh như lốc xoáy, mang theo toàn thứ sức mạnh diệt vong, như đầm lầy đen không gợn sóng không ánh sáng. Trong đáy mắt chỉ phản chiếu một ảnh ngược duy nhất, đó là yêu hồn đang không ngừng khuếch tán yêu khí.
Đây là một nửa yêu hồn còn lại, là thứ mà anh đã anh chờ đợi hơn ngàn năm.
Đạo sĩ bãi trận huơ kiếm, nắm chặt kim võng, biến nó to ra rồi đánh về phía anh. Một quầng sáng đột nhiên toả ra từ người Nguyên Tuấn Sách, lấy anh làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán ra bốn phía. Kim võng lợi hại kìa trực tiếp bị đốt thành tro, biến mất trong không trung.
Nguyên Tuấn Sách không nhanh không chậm, nâng tay lên, khớp xương hoàn mỹ, ngón tay thon dài nâng yêu hồn. Tâm trạng cực kỳ kích động khiến đáy mắt anh biến thành màu đỏ, tròng mắt đỏ tươi của yêu ma chậm rãi hiện lên, khóe miệng mang theo ý cười, cả người tản ra hơi thở thị huyết hung ác.

⬅ Trước Tiếp ➡