Tĩnh Đình ngồi xếp bằng đả tọa, bảy phương trượng khác cũng thủ thế chỉnh tề, thần sắc bình tĩnh thúc giục pháp lực, đôi tay không ngừng đánh ra từng đạo pháp quyết. Tám người bọn họ, không ai là không có đầu tóc râu bạc trắng, từng tấm linh bay tới trước mặt bọn họ đều ẩn chứa một lượng lớn cương khí, miệng họ đang không ngừng mấp máy, trong miệng niệm chú ngữ.
Mỗi một lần niệm, đều giải phóng thêm một cổ cuồng phong, ngay sau đó, dây xích sắt trên người Hạnh Mính bắt đầu thít chặt lại, đôi tay cô bị cố định tại bên người, không thể động đậy, xích sắt bỏng cháy, hãm vào da thịt cô, mỗi lần hít thở đều sẽ khiến cô thống khổ bất kham.
"Sư phụ.." Hạnh Mính loạng choạng lắc đầu, vài lần cô muốn ngẩng đầu, những đều bị ngọn gió thổi tới đè xuống. Cô cầu xin người, có thể đừng để cô đang trải qua thống khổ nữa không.
Thân thể bị xiềng xích đè ép cho bẹp dí, dần dần, cô không còn sức lực, mồ hôi trên trán cuồn cuộn chảy xuống, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, giống như dã thú bị nhốt chặt bị tra tấn, cánh môi đóng mở chỉ phát ra được tiếng khóc nức nở, sợi tóc hỗn độn, tròng mắt màu đỏ tươi, nước mắt rơi như mưa.
Hạnh Mính bất lực nhắm mắt lại, cưỡng chế bản thân ngừng khóc, yết hầu bị nghẹn đến đau đớn, đứng trên nắp giếng, trước mặt mọi người chịu hình phạt. Linh phù cảm nhận được yêu hồn trong cơ thể cô, đánh lên động xiềng xích thật dài, linh lực thông qua xiềng xích, xông thẳng vào thân thể cô, kẹp chặt da thịt như hận không thể lột da ngay lúc cô còn đang sống sờ sờ .
Nước mắt quay cuồng tràn ra, tiếng khóc xé rách tâm can, tê tâm liệt phế. Hạnh Mính ngẩng đầu, cơ bắp đau đớn như bị xé rách, cả người cô chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng. Gông xiềng trước ngực, cách một lớp da thịt, trực tiếp đốt lửa trong trái tim cô.
Máu từ trong cổ họng cuồn cuộn chảy ra, đầu lưỡi nhiễm hồng, màu đỏ tươi chói mắt, hô hấp nhẹ nhàng, chỉ như làn sương khói mỏng manh.
Yêu hồn trong cơ thể cô cười to: "Chút sức lực này không đủ đâu, nhân loại, một nửa yêu hồn kìa đang ở gần đây, người đó đang nhìn đấy, anh tận mắt nhìn ngươi bị bọn họ tra tấn, sống dở chết dở."
Trong mắt Hạnh Mính phủ kín một tầng hơi nước long lanh, đầu rũ xuống, khoang miệng toàn là máu tươi, từng chữ như rít ra từ khẽ răng: "Câm miệng, ngươi cái đồ ác độc, kẻ lừa đảo.."
Sáu vị trưởng lão đứng phía sau các đạo sĩ, cầm kiếm bày trận pháp, mũi đao huơ loạn trên không trung, phù chú dần hiện ra, kiếm quang lập loè, dệt thành một chiếc võng chặt chẽ.
Trong vòng một trượng, đao kiếm đan chéo tạo thành thiên la địa võng, tầng tầng lớp lớp, kín không kẽ hở.
Mọi người đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị, một tay cầm kiếm, một tay kia đặt trước ngực. Kiếm vẽ một vòng trong không trung, chiếc võng vàng được dệt thành từ kiếm quang càng lúc càng lớn. Đao kiếm chợt thu về, rồi ngay lập tức đâm ra phía trước, võng vàng thuận thế bây về phía trước, bao chặt cả người Hạnh Mính.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tùng Nhai rũ mắt, trong lòng dâng lên sự sợ hãi, nhìn về phía Tĩnh Đình, ông vẫn không ngừng niệm chú.