⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện tại nếu muốn biến về lại gặp chút khó khăn, nhưng mà chỉ cần có thể ở bên cạnh Hạnh Mính, Lộ Điệp lại cảm thấy cứ như vậy cũng không tồi. Hơn nữa, cô ấy cũng không còn cảm nhận được chướng yêu chú trên người Hạnh Mính.
Nguyên Tuấn Sách ôm Hạnh Mính đang hôn mê, cực kỳ trân quý, ôm chặt cô vào lòng. Hạnh Mính rõ ràng bị ôm đến sắp hít thở không thông, eo nhỏ mềm mại bị thít chặt, nữa người ngả ra phía sau. Nguyên Tuấn Sách hồn nhiên không phát hiện ra, vẫn chôn mặt vào cổ cô, tham lam hít một hơi thật sâu, để mùi hương của cô tràn ngập khứu giác.
"Yêu Sách." Hồ Anh Tài hỏi anh: "Cậu có cảm nhận được yêu hồn trong thân thể của cô ấy không?"
"Cảm ứng được."
"Vậy còn ngốc cái gì, đây không phải thứ cậu vẫn luôn muốn sao? Cậu nhất định có thể lấy nó ra!"
Ai ngờ Nguyên Tuấn Sách lại lắc đầu, giọng điệu cố chấp lại trung thành: "Hạnh Mính sẽ chết, tôi không muốn lấy, muốn Hạnh Mính vĩnh viễn ở bên tôi."
"Cậu điên rồi! Cậu không cần yêu hồn? Không cần yêu hồn thì cậu làm sao thành tiên hả!"
"Meoo!" Lộ Điệp hung ác tru lên với anh ta một tiếng, làm bộ muốn cắn tay anh ta, Hồ Anh Tài vội vàng thả nó xuống.
Mèo trắng chạy đến bên cạnh Hạnh Mính, tư thế ngồi tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Hồ Anh Tài.
Anh ta đỡ trán: "Em hiểu lầm rồi, tôi không phải có cái ý kia. Nhưng cũng không thể cứ để một nửa yêu hồn này ở mãi trong cơ thể của cô ấy chứ?"
"Nó sẽ không thương tổn Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách nhìn xuyên thấu qua lồng ngực của Hạnh Mính, anh có thể cảm giác được một nửa viên yêu hồn của mình, tần suất nhảy lên giống như thứ trong lồng ngực của anh: "Nó muốn ra sẽ tự mình chui ra, không thể làm Hạnh Mính bị thương, không thể khiến cô chịu một chút tổn thương nào."
Nguyên Tuấn Sách lẩm bẩm mãi câu đó trong miệng, niệm niệm không ngừng cứ như trúng ma chú. Anh muốn dùng lý do này để thuyết phục Hồ Anh Tài, cũng như thuyết phục chính anh.
Lông tơ màu trắng cọ tới cọ lui trên mặt cô, lông tơ mềm mại làm cô ngứa ngáy, lỗ tai lông xù xù nhẹ nhàng quẹt qua khóe mắt cô.
Hạnh Mính mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi con ngươi màu lam, bốn mắt nhìn nhau, mèo con phát ra một tiếng kêu mềm nhẹ.
"Meooo.."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giọng Hạnh Mính khàn khàn, cánh tay chống xuống dưới, định ngồi dậy, nhưng nửa người trên còn chưa dời giường được bao xa, cô đã lại ngã xuống.
Một bàn tay kịp thời xuất hiện, đỡ lấy đỉnh đầu cô, vẻ mặt Hạnh Mính mờ mịt, không biết làm sao nhìn Nguyên Tuấn Sách đứng ở mép giường.
Lúc này, anh đã đổi một bộ quần áo ngủ đơn giản, đứng dựa nghiêng bên mép giường, gương mặt tuấn tú ôn nhu, dáng vẻ lười biếng lại có chút quyến rũ. Gương mặt này của anh cực kỳ mê người, ý cười nhàn nhạt hiện lên ở đáy mắt. Ánh mắt anh nhìn cô khiến cô cứ có cảm giác như anh đang nhìn một món ăn ngon miệng nào đó.
Từ từ, món ăn?

⬅ Trước Tiếp ➡