Tĩnh Đình lắc đầu: "Con yêu kia đã bị trọng thương, lại bị phong ấn nhiều năm như vậy, tạm thời không gây ra được chuyện gì lớn đâu. Việc đã đến nước này, trước tiên phải thương lượng đối sách với các trưởng lão khác đã."
"Đúng vậy."
Một bóng người giữa không trung nương theo cơn gió, bay về phía trước, bay lên lại nhảy xuống, trong nháy mắt đã biến mất, dịch chuyển đến một khác chỗ.
Gió thổi khiến bộ đồng phục huấn luyện trên người cô khẽ bay lên một chút, lộ ra một đoạn eo nhỏ trắng tinh.
Tròng mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm động tĩnh chung quanh, Hạnh Mính muốn tìm một nửa trái tim còn lại, đi tìm chỗ ở của một nửa yêu hồn kia.
Quá trình xem như khá thuận lợi, Hạnh Mính đứng trên ngọn của một cây đại thụ đã khô quắt queo, nhìn về phía cửa sổ căn phòng trên lầu hai, có một người đang nằm trên giường thống khổ thở dốc.
Ngoài ra còn một con hồ yêu đang đứng bên cửa sổ, anh ta nở một nụ cười giảo hoạt với cô, dường như đang hoan nghênh cô đến.
Giây tiếp theo, Hạnh Mính vọt vào trong phòng, đứng cạnh mép giường.
"Hoan nghênh --" Hai chữ vừa tới bên miệng Hồ Anh Tài bỗng ngừng lại, anh ta cẩn thận hỏi: "À, không biết nên xưng hô như thế nào với ngài? Nhưng mà, hình như cô nghe không hiểu tôi đang nói gì."
Mí mắt Hạnh Mính nhướng lên, tròng mắt đỏ đậm nhìn thoáng qua anh ta, rồi lập tức đi đến gần mép giường, vươn tay, chạm nhẹ lên gương mặt ướt đẫm mồ hôi của Nguyên Tuấn Sách.
Lòng bàn tay tỏa ra sương khói màu đen, làm sương đen chui vào giữa mày anh.
Cơn đau đớn đang dày vò bỗng biến mất, yêu lực hỗn độn đã mất đi cũng chậm rãi bình phục. Nguyên Tuấn Sách tham lam điên cuồng hấp thu sức mạnh mới. Đến khi sắc mặt anh đã tốt lên như người bình thường, thì cũng là lúc, cơn đau hành hạ cơ thể biến mất hoàn toàn, những nơi có vết thương hay phần cơ thể bị xé rách cũng phục hồi lại như cũ. Hồ Anh Tài tận mắt nhìn thấy một đầu tóc bạc dài của anh chậm rãi rút ngắn lại.
"Đợi chút." Hồ Anh Tài buồn bực hỏi: "Sao cô không hợp lại làm một với cậu ta? Các người không phải là một yêu hồn sao? Không hợp lại thành một thì có ích lợi gì!"
Hạnh Mính rũ mí mắt, sương đen trong lòng bàn tay dần dần biến mất, cả người bỗng vô lực, bả vai mềm xuống. Hồ Anh Tài đang cơn xúc động muốn chất vấn cô, một con mèo trắng đột nhiên nhảy từ ngoài cửa sổ nhảy vào, meo meo một tiếng, nhào về phía Hạnh Mính!
"Em đợi một chút!" Hồ Anh Tài nhanh tay lẹ mắt bắt lấy thịt mềm sau gáy mèo trắng, mèo trắng bị túm lại, treo lơ lửng giữa không trung, tứ chi mềm oặt vung vẩy lung tung, mí mắt gục xuống, thẳng tắp trừng anh ta.
Hạnh Mính nhắm mắt lại, lập tức ngã xuống giường, cú ngã này cũng đập cho Nguyên Tuấn Sách tỉnh dậy.
Anh đau đớn xoa người, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Hạnh Mính, liền vui vẻ kéo cô vào lòng.
"Hạnh Mính, Hạnh Mính!"
"Meoo." Lộ Điệp khô cằn kêu một tiếng.
Hồ Anh Tài giơ nó lên trước mặt: "Sao em lại biến thành mèo rồi?"
Mèo trắng nâng móng vuốt, chỉ chỉ cái cây ngoài cửa sổ. Vừa rồi Hạnh Mính đứng ở nơi đó, Lộ Điệp sợ bị Hạnh Mính phát hiện, dưới tình thế cấp bách liền biến thành mèo.