⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách lấy một chai nước từ trong túi xách sau lưng ra, vặn nắp sẵn rồi mới đưa cho Hạnh Mính: "Màu sắc gì với tôi mà nói cũng không quan trọng. Phối màu sắc cho quần áo chỉ vì tôi muốn cho người nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, cũng có thể hòa hợp làm một với hoàn cảnh xung quanh."
Nói như vậy cũng có đạo lý, Hạnh Mính cảm thấy chắc là anh nhìn thấy chúng trong sách, dù sao trong tủ quần áo của anh cũng có rất nhiều tạp chí thời trang.
Hạnh Mính ầm ầm uống hết nửa chai nước, ánh mắt lưu chuyển trên người anh, con ngươi tràn đầy ý cười, cong thành hình lưỡi liềm: "Hôm nay bạn học Nguyên rất tuấn tú."
Anh mím môi cúi đầu, Hạnh Mính còn tưởng anh đang thẹn thùng, cong lưng cúi xuống nhìn vẻ mặt của anh.
Nguyên Tuấn Sách lại ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm cô, áp lực không thể phản kháng đột nhiên đánh úp lại.
"Hạnh Mính, kêu tên của tôi."
Trong tình huống không thể có bất kì tiếp xúc thân thể thân mật gì, chỉ khi cô gọi tên của anh, anh mới có cảm giác thân thiết an tâm. Chỉ cần Hạnh Mính mở miệng gọi tên anh, anh sẽ cảm thấy như được cô kiên định lựa chọn, cực kì vui vẻ.
Hạnh Mính dịu giọng như đang dỗ chó con: "Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách, Nguyên Tuấn Sách."
Chú chó dính người càng ngày càng vui vẻ, cười thật tươi. Hạnh Mính đột nhiên tưởng tượng nếu phía sau anh mà có cái đuôi thì thế nào nhỉ? Cô rất muốn nhìn thấy cảnh tượng đó, không biết nó có thể lay động qua lại, vẫy đuôi tíu tít không nhỉ?
Buổi chiều, trong khi Hạnh Mính huấn luyện, Nguyên Tuấn Sách trốn ra sau núi bắt hồn. Linh hồn còn dám lảng vảng quanh đây đã không còn nhiều, anh tĩnh tâm đả tọa dưới tàng cây, phát động yêu lực, ngọn gió sau lưng thổi bay nhánh cây tiêu điều, cuốn hết những chiếc lá rụng mặt đất lên cao, cát đất bị thổi tung, tầm nhìn mịt mù.
Không cảm nhận được bất kì hồn phách nào ở chung quanh, xem ra những hồn phách ở nơi này đã bị anh thu hết rồi.
Ngừng phát động yêu lức, Nguyên Tuấn Sách mở mắt ra, tâm trạng trầm xuống.
Lúc trước anh lựa chọn tới trường học này, là vì ngọn núi phía sau trường còn chưa bị nhân loại khai phá, nơi này có rất nhiều hồn phách đang sinh sống. Hiện giờ chúng đã bị anh bắt hết toàn bộ, nhưng anh vẫn không muốn rời khỏi nơi này. Hạnh Mính ở nơi nào, anh liền ở đó.
Linh phù hóa thành kiếm quang, đập nát lá cây, một đường bay nhanh tới.
Nghe thấy động tĩnh, ánh mắt Nguyên Tuấn Sách lướt qua, biến mất tại chỗ.
Kiếm phù đâm thẳng vào vị trí anh vừa ngồi, linh phù chấn động dường như đã cảm ứng được yêu khí, rút mình ra khỏi mặt đất, đuổi bắt yêu khí trong không khí.
Nguyên Tuấn Sách cố ý không lập tức hiện thân trong phạm vi cảm ứng của linh phù là muốn nhìn một chút xem, lá phù xuất hiện bất ngờ này là từ đâu bay đến.
Linh phù đuổi được nửa đường thì lại bị thu hồi, quay lại con đường cũ, cuối cùng dừng giữa hai ngón tay.
Tùng Nhai đứng trên ngọn cây, lòng bàn chân dẫm lên nhánh cây mềm mại, có thể nói là cảm giác cân bằng cực kì tốt, trong hoàn cảnh như thế mà vẫn có thể đứng vững. Đạo bào màu xám tro bị gió thổi tung bay, linh phù phần phật giữa hai ngón tay, dường như đang hoảng loạn.

⬅ Trước Tiếp ➡