Nguyên Tuấn Sách để cô kêu khóc tùy ý, sự ôn nhu trong mắt trước sau vẫn không thay đổi, tâm trí như say mê trong thế giới của riêng mình, một thế giới tràn ngập tình yêu điên cuồng với Hạnh Mính.
Anh chỉ cần cô yêu anh, cũng chỉ muốn tình yêu của cô, nên mới ép cô nói yêu anh ép mỗi ngày. Dù biết là nói dối nhưng nó khiến lòng hư vinh của anh được thỏa mãn, nhưng Nguyên Tuấn Sách cũng hiểu rất rõ ràng: "Kẻ lừa đảo, em không có thể nào yêu anh."
Một khi đã như vậy, vậy anh sẽ vĩnh viễn cầm tù cô ở đây.
Căn phòng nho nhỏ chỉ thuộc về hai người trong mảnh thiên địa này. Mỗi ngày Hạnh Mính phải lặp lại một trăm lần câu nói yêu anh, lặp lại lời thề trung thành trong ngày lễ tình nhân, không biết khi nào mới kết thúc.
------------
Điên cuồng thật sự!
Nguyên Tuấn Sách cũng đáng thương mà Hạnh Mính cũng đáng thương.
Tu vi trong cơ thể Nguyên Tuấn Sách cứ tiêu hao theo từng ngày, tu vi rất dễ dàng hao tổn, nhưng nếu muốn tu luyện lại thì lại rất khó khăn. Chỉ cần một ngày anh vẫn còn tới gần Hạnh Mính, chướng yêu chú sẽ không ngừng xâm lấn thân thể anh, mãi cho đến hao hết tu vi mới thôi.
Mấy ngày nay, mỗi buổi tối Hồ Anh Tài đều nhìn thấy yêu quang truyền ra từ trong phòng của anh. Anh đang tự chữa trị cho bản thân, nguyên khí đại thương, không thể duy trì hình thái nhân loại, thậm chí còn yếu ớt giống như nhân loại, sẽ bị cảm mạo rồi ho khan. Haizz, thật đáng thương cho một yêu quái si tình.
Buổi sáng, Hồ Anh Tài nghe tiếng anh ho khan xong mới bước xuống dưới lầu, tư thái vân đạm phong khinh như cũ, Hôm nay, anh ta mặc bộ đồ cao bồi màu trắng, thoạt nhìn chói mắt như ánh mặt trời. Năng lực phối đồ của con công này cũng thăng cấp khá nhiều nhỉ? Thậm chí còn biết chọn cái túi xách màu đen để đeo chéo sau lưng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Sức khỏe thế nào rồi?" Hồ Anh Tài ăn thịt trong bát, quan tâm hỏi.
"Không có vấn đề gì lớn."
"Nếu cứ tiếp tục như vậy, rốt cuộc cậu có thể kiên trì đến thời điểm đoạt lại yêu hồn không?"
"Tôi đã có biện pháp." Nguyên Tuấn Sách từ đầu tới đuôi đều không thèm bố thí cho anh ta một cái liếc mắt, lập tức đi ra ngoài cửa.
Buổi sáng nay, Hạnh Mính có tiết huấn luyện bên ngoài. Lúc anh đi đến trường học, cô đang làm khởi động, chạy chậm, bên cạnh có một đám nam sinh.
Nguyên Tuấn Sách không thoải mái, ngồi xuống khu nghỉ ngơi, lưng eo thẳng tắp, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạnh Mính, khuôn mặt nghiêm túc, cực kỳ giống chó sói đang bảo vệ đồ ăn. Với cái khí tràng kia, trong phạm vi trăm dặm nháy mắt biến thành mùa đông lạnh lẽo, không ai dám tới gần.
Hạnh Mính cả người đầy mồ hôi chạy tới chỗ anh, nở nụ cười tươi đẹp xán lạn: "Không ngờ cậu lại mặc quần áo màu trắng đấy. Mình còn tưởng rằng cậu chỉ thích những bộ quần áo tối màu."