⬅ Trước Tiếp ➡
Lộ Điệp còn chưa cầm di động đã chạy mất, cô nghĩ chắc là anh đã nhìn thấy tin nhắn trên đó, Hạnh Mính lắc đầu cự tuyệt: "Trong lớp còn nhiều người như thế, mình không thể ôm cậu, nhưng mà có thể sờ cậu nha."
Hai cánh tay Nguyên Tuấn Sách rũ xuống, sau khi bị từ chối thì biểu cảm mất mát như sắp hoá thành thực thế luôn. Hạnh Mính vuốt tóc anh, vuốt ngược ra phía sau, lúc mở lòng bàn tay ra lại nhìn thấy vài sợi tóc nằm trong đó.
"Cậu còn bị rụng tóc nữa hả?"
Sau khi tan học, Nguyên Tuấn Sách sóng vai, cùng Hạnh Mính đi ra cổng trường, hai người bước tới chỗ ngoặt, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu. Lộ Điệp đi theo phía sau bọn họ trưng ra vẻ mặt nghi hoặc, quay đầu tìm kiếm.
Hồ Anh Tài mặc quần tây trắng, dáng vẻ phong lưu, cười khanh khách, ôm cánh tay đứng phía sau cô ấy. Cả người nghiêng sang, dựa vào bức tường đầy hoa tường vi bên cạnh, dáng người cao gầy, điển hình cho một mỹ nam tiêu sái.
"Bọn họ đã sớm dịch chuyển tức thời đi chỗ khác rồi."
"Anh có ngửi thấy mùi vị khác trên người Hạnh Mính sao!" Lộ Điệp nghiêm túc dò hỏi.
"Có thể, chẳng phải chướng yêu chú sao?"
"Vậy vì sao con yêu kia có thể tới gần cậu ấy!"
"Mèo con, em không nhìn xem tu vi của cậu ta đến mức nào rồi? Thời điểm Yêu Sách ra đời, lão tổ tông của lão tổ tông của lão tổ tông của lão tổ tông của em còn chưa biết đang ở đâu đâu. Chỉ với chút tu vi mèo ba chân của em, đến hóa thành hình người còn không thuần thục, há có thể chế phục chướng yêu chú."
"Cút ngay, tên hồ ly chết tiệt. Ai thèm nghe anh nói chuyện! Chẳng phải anh cũng không có can đảm tới gần Hạnh Mính sao?"
Hồ Anh Tài đuổi kịp bước chân cô: "Không phải tôi không có lá gan kia. Nhưng khi không tôi muốn tới gần Hạnh Mính làm cái gì? Còn em đấy, nhìn lại vẻ mặt dục cầu bất mãn của mình xem."
Lộ Điệp nắm hai tay chống bên eo, xoay người một cái, nhanh như chớp duỗi chân đá chân anh ta. Hồ Anh Tài ngao ngao kêu đau, cô ấy xoay đầu, chạy biến.
Tuy rằng cô ấy một con mèo yêu có chút tu vi, nhưng giống như Hồ Anh Tài nói vậy, với tu vi còn chưa đến một trăm năm của cô ấy, còn chẳng thể tùy ý chuyển hóa giữa trạng thái người và mèo. Một khi Lộ Điệp biến thành một trong hai trạng thái đó, cô ấy sẽ phải đợi rất nhiều ngày, hoặc đến tận mấy tháng mới có thể hóa thành một loại hình thái khác.
Lộ Điệp quyết tâm muốn làm người, luôn ở bên cạnh Hạnh Mính, nếu không phải vì cứu cô, đời này cô ấy cũng không muốn biến lại thành mèo.
Lộ Điệp dừng bước chân, quay đầu hỏi: "Nguyên Tuấn Sách, cậu ta có biết chuyện của tôi không?"
Hồ Anh Tài ôm cái chân bị thương, nhảy lò cò bằng một chân tới bên cạnh Lộ Điệp: "Có lẽ đã biết từ sớm rồi, chẳng qua cậu ta không thèm nói thôi, có lẽ là thấy em cũng định tính làm hại Hạnh Mính nên không quản."
"Giả bộ người tốt cái gì chứ! Chính tên kia mới là đầu sỏ gây tội, làm Hạnh Mính bị thương. Nếu không phải do cậu ta, bây giờ trên người Hạnh Mính có thể không có chỗ nào lành lặn sao!"

⬅ Trước Tiếp ➡