Các học sinh chung quanh chứng kiến cảnh tượng vừa rồi cũng kêu lên sợ hãi. Số lượng học sinh vây xem càng ngày càng nhiều, Hạnh Mính khập khiễng nhảy lò cò về phía Lộ Điệp, kết quả Lộ Điệp ngay lập tức bò dậy, chạy lùi về phía sau, Hạnh Mính sửng sốt.
"Oa! Oa cậu! Đó là cái gì! Hạnh Mính cậu làm cái gì rồi!" Lộ Điệp trốn sau lưng Vu Tề, chỉ vào cô, lắp bắp nói không nên lời.
Lộ Điệp thấy một đoàn mây mù đen trắng đan xen bao bọc xung quanh cô, còn không ngừng tản ra bốn phía. Sức mạnh của nó đè ép lên ngực cô ấy, cực kỳ đau đớn, cực kỳ khó chịu. Dường như chỉ cần tới gần Hạnh Mính một bước, cơn đau sẽ càng mãnh liệt hơn.
"Cái gì?" Hạnh Mính nhìn về phía sau, không nhìn thấy có gì đặc biệt
Vu Tề cũng tò mò: "Cậu nhìn thấy cái gì? Sau lưng Hạnh Mính có quỷ sao?"
Lộ Điệp đột nhiên bừng tỉnh, vì sao Hạnh Mính tới gần Vu Tề, Vu Tề lại không có việc gì, mà hễ tới gần cô ấy thì cô ấy sẽ bị đau đớn. Màu sắc của đoàn sương mù sau lưng Hạnh Mính kia, rất giống đồ đằng bát quái của đám Đạo giáo đáng chết. Đó còn không phải là chướng yêu chú thì là gì?
Xem ra thật sự bị cô ấy đoán đúng rồi, thấy Hạnh Mính muốn đến gần cô ấy, Lộ Điệp sợ tới mức ê ê a a: "Mình mắc tiểu, cậu chờ mình đi WC đã!"
Vu Tề gãi gãi đầu: "Tình hữu nghị của hai người các cậu thật là kỳ quái, ôm một cái mà còn phải đi toilet rửa sạch tay trước sao?"
Hạnh Mính cũng không rõ nguyên do, nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đi vào từ từ cổng trường, ánh mắt cô sáng ngời.
Đâu chỉ có cô, ánh mắt của tất cả các học sinh xung quanh đều dán chặt lên người anh rồi. Nguyên Tuấn Sách vừa nhìn thấy, lập tức đi tới chỗ Hạnh Mính.
"Tóc biến trở lại rồi!" Vẻ mặt cô cực kỳ vui mừng đánh giá trên dưới mái tóc anh: "Quả nhiên vẫn là kiểu tóc đuôi sói này đẹp."
"Hạnh Mính thích không?"
"Thích."
Anh cúi đầu, khom lưng đưa đầu đến trước mắt cô: "Vậy nó thuộc về Hạnh Mính đó."
Vành tai Hạnh Mính đỏ ửng, dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, cô vươn tay, xoa xoa đỉnh đầu Nguyên Tuấn Sách, nhỏ giọng nói cảm ơn, động tác xoa nắn qua lại giống y như đang vuốt lông chó vậy. Nhưng có một điều mà cô không ngờ, cảm giác chạm vào mái tóc của anh vô cùng tốt, sợi tóc xoã tung mềm mại, khiến người khác cực kỳ hâm mộ.
Lên lớp, Lộ Điệp điên cuồng gửi tin nhắn cho Hạnh Mính, nội dung tin nhắn đều na ná nhau, giữa các con chữ đều thể hiện khát vọng cầu ôm một cái. Hạnh Mính quay đầu, nhìn sang phía cô ấy, vẻ mặt Lộ Điệp cũng tràn ngập khát vọng, làm nũng với cô, khiến người nhìn không đành lòng.
Nhưng vừa đến lúc tan học, Hạnh Mính đi qua tìm cô ấy, thì Lộ Điệp lại chạy nhanh hơn bất kì người nào, giống như hận không thể mọc ra bốn chân.
Hạnh Mính buồn bực, con nhóc này không phải phân liệt ra nhân cách thứ hai chứ? Lúc trước còn nói muốn ôm cô một cái mà?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách mở rộng vòng tay với cô, mỉm cười tươi tắn: "Hạnh Mính, ôm một cái."