⬅ Trước Tiếp ➡
"Sư phụ rất quan tâm đến con. Lần trước sư phụ giao nhiệm vụ kia cho con là có hơi quá đường đột, mới khiến con bị thương."
"Đó là thật ạ? Người muốn con giết Nguyên Tuấn Sách?"
Tùng Nhai rũ mắt, trong ánh mắt có sự bất đắc dĩ: "Tiểu Hạnh, anh ta là yêu, con không thể nảy sinh tình cảm với một con yêu quái được. Con có biết, anh ta đã hại chết bao nhiêu người không?"
"Con biết mà." Hạnh Mính nhíu mày: "Nhưng mà, con thật sự không hạ thủ được. Tùng Nhai pháp sư, ngài có thể quay về trao đổi với sư phụ com, nói người đừng giao loại nhiệm vụ này cho con nữa được không ạ?"
Tùng Nhai cười hiền lành, anh ấy ngồi xổm xuống, cầm lấy tay Hạnh Mính, ngẩng đầu lên, như đang thuyết phục một đứa trẻ: "Ta biết tâm địa con thiện lương, nhiệm vụ này cũng không nhất định phải giao cho con, chỉ là so với chúng ta, con ở bên cạnh con yêu kia nên tiện xuống tay hơn thôi."
Hạnh Mính quắn quéo, muốn rút bàn tay nhỏ của mình ra: "Con thật sự không muốn làm như vậy, con cũng không hạ thủ được."
"Tiểu Hạnh không cần miễn cưỡng, nhưng còn có một nhiệm vụ, nhất định phải là con làm."
Hạnh Mính dò hỏi: "Nhiệm vụ gì ạ?"
Khí vị của linh phù biến mất trong ngọn núi rộng mênh mang phía sau trường học. Nguyên Tuấn Sách dừng chân, cả người đứng vững trên ngọn cây, mu bàn tay với ra phía sau, quan sát núi rừng bốn phía, vô thanh vô tức.
Gan lớn đấy, lại dám chơi anh!
Chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách dùng năng lực dịch chuyển tức thời trở lại trên ngọn cây cổ thụ cạnh khu dạy học, quả nhiên đã không nhìn thấy Hạnh Mính trong phòng học đâu nữa .
Mèo trắng nằm cuộn mình trên ghế sô pha ngủ khì khì, nhúm lông trắng muốt cuộn thành một đoàn tròn tròn, đầu nhỏ vùi vào trong bụng.
Hồ Anh Tài thật cẩn thận bẻ móng vuốt be bé của nó ra, mèo con ngủ say còn tưởng mình đang nằm mơ, đến động cũng không thèm động một chút, cuối cùng đã để anh ta đắc thủ, thỏa mãn lòng hiếu kỳ, nhìn trộm được rồi.
Thì ra là một con mèo cái, chẳng trách lớn lên lại xinh đẹp như vậy.
Hồ Anh Tài rón ra rón rén nằm lên một bên sô pha, căng thẳng nhìn bé mèo con, bỗng nhiên lại nhớ tới, rốt cuộc còn mèo trắng gặp trên núi hồ ly lúc trước là nam hay nữ? Nhưng mà, nhìn dáng vẻ cẩn thận đoan trang này, thật sự giống con mèo kia như đúc.
Cũng có thể bởi vì hai con mèo đều có một lông trắng muốt không tạp sắc, cho dù có chút khác biệt, cũng nhìn không thể nhìn ra.
Hồ Anh Tài suy nghĩ thật lâu, đầu gối lên cánh tay, nằm ghé bên cạnh bé mèo trắng, ngủ mất tiêu.
Không khí trong biệt thự râm mát thoải mái, tiếng ve kêu ầm ĩ bên ngoài cũng chẳng thể ảnh hưởng đến cảnh tượng an tĩnh bên trong. Một yêu một mèo, yên lặng kề sát vào nhau, cùng ngủ say, hình ảnh hài hòa tĩnh mỹ.
Không biết qua bao lâu, Hồ Anh Tài mơ màng trở mình trên chiếc ghế sô pha chật hẹp, gương mặt đột nhiên đụng vào một đống mềm mại, hơn nữa còn ấm!!
Anh ta mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một mảnh da thịt trắng nõn, giật mình sợ tới mức luống cuống, vốn định ngồi thẳng dậy lại hậu đậu lăn xuống ghế sô pha, mông nện trên mặt đất, khiếp sợ nhìn thân thể nhân loại trước mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡